Về đến nhà, Tống Nam Thu tháo đôi giày cao gót ở huyền quan, để đôi chân trần chạm lên mặt sàn gỗ mát lạnh rồi đi thẳng vào phòng vệ sinh rửa tay.
Khi trở ra, cô thấy phòng khách chỉ bật duy nhất một chiếc đèn đứng, ánh sáng vàng nhạt mờ ảo. Trong khi đó, ánh sáng từ phía thư phòng lại hắt ra rõ rệt. Cô đi đến quầy bar định rót nước, ánh mắt lướt qua máy pha cà phê thì chợt nhớ ra một chuyện.
Do dự một chút, cô vẫn quyết định bước đến cửa thư phòng. Cô không vào hẳn mà chỉ tựa người lên khung cửa, nhìn vào bên trong. Giang Diễn Chi đang ngồi sau bàn làm việc, đối diện với màn hình máy tính. Nghe thấy động tĩnh, anh quay đầu lại. Gương mặt anh không chút biểu cảm: “Có chuyện gì sao?”
Trải qua sự việc ở trong xe lúc nãy, Tống Nam Thu biết đêm nay cô không nên chọc vào người đàn ông này.
“Cái đó… anh có thấy gói cà phê hạt em để cạnh máy pha cà phê không? Loại bao bì màu xanh biển, có nhãn tiếng Anh ấy.”
Giang Diễn Chi xoay ghế lại, ánh mắt dừng trên mặt cô hai giây, bình thản đáp: “Thấy.”
Tống Nam Thu hơi ngạc nhiên. Từ trước đến nay, anh chưa bao giờ tự ý đụng vào đồ đạc của cô khi chưa được phép. “Anh để nó ở đâu rồi? Em tìm không thấy.”
Giang Diễn Chi nhìn cô, thần sắc vẫn thản nhiên như thường, thậm chí có thể nói là quá mức bình tĩnh: “Vứt rồi.”
“Vứt rồi?” Tống Nam Thu đứng thẳng người dậy, “Tại sao anh lại vứt?”
Giang Diễn Chi không trả lời ngay. Anh hơi ngả người ra sau ghế, một chân dài duỗi thẳng, chân kia hơi gập lại chống mũi chân xuống đất, khiến chiếc ghế xoay nhẹ một vòng cung nhỏ. Ánh mắt anh rời khỏi mặt cô, lơ đãng nhìn sang kệ sách bên cạnh như đang suy nghĩ điều gì, hoặc cũng có thể là không muốn nhìn thấy biểu cảm của cô lúc này.