Chu Mạch Mạch lại gắp một miếng bò mềm thả vào nồi nước dùng đỏ rực đang sôi sùng sục, miệng cũng không để nghỉ ngơi: “Cậu còn nhớ lần tớ đưa cậu đi bar rồi bị chồng cậu tóm sống không? Lúc đó tớ đã thấy ánh mắt của Đội trưởng Giang đáng sợ lắm rồi.”

Cô ấy bĩu môi: “Nhưng kết hợp với những gì cậu kể hôm nay, tớ thấy chắc chắn là anh ta thích cậu rồi.”

Tống Nam Thu siết chặt đôi đũa trong tay: “Anh ấy thích… tớ?”

“Trời ạ đại tiểu thư của tớ ơi, chuyện này chẳng phải rõ như ban ngày sao? Không thích cậu thì anh ta quản ai tặng cậu cà phê làm gì? Không thích cậu thì anh ta để ý việc cậu đi bar ngắm trai đẹp làm chi? Không thích cậu thì việc gì anh ta phải đối với cậu… ‘yêu’ không dứt thế kia?”

Chu Mạch Mạch cố tình dừng lại, ánh mắt đầy ám muội lướt qua gò má đang đỏ bừng của Tống Nam Thu.

Tống Nam Thu vẫn không dám tin: “Những phản ứng đó của anh ấy, chẳng lẽ không phải là vì thích cơ thể tớ hơn sao?”

Nói ra câu này, chính cô cũng thấy ngượng ngùng, nhưng lại cảm thấy đó là sự thật. Giang Diễn Chi ở trên giường và dưới giường là hai trạng thái hoàn toàn khác biệt. Lúc cuồng nhiệt thì mất kiểm soát đến đáng sợ, lúc im lặng thì lại lạnh lùng đến phát run. Cô luôn thấy sự nồng nhiệt kia chỉ là phản ứng sinh lý tự nhiên giữa hai giới.

Chu Mạch Mạch nghe vậy thì ngẩn người, sau đó “phụt” một tiếng bật cười, không phải chế nhạo mà vì thấy suy nghĩ này của bạn mình quá đỗi ngây ngô. Cô ấy đặt đũa xuống, rướn người về phía trước, mái tóc xoăn xõa nhẹ trên bờ vai, nhìn thẳng vào mắt Tống Nam Thu: “Thu Thu, tớ nói câu thật lòng này, cậu đừng không thích nghe nhé.”

“Cơ thể phụ nữ trong mắt đàn ông, nhất là loại đàn ông chỉ biết suy nghĩ bằng nửa thân dưới, thì ai cũng như ai thôi. Tắt đèn nhà ngói cũng như nhà tranh cả.”

Cô ấy xoay chuyển tông giọng: “Nhưng Giang Diễn Chi là loại người đó sao? Nếu anh ta chỉ ham muốn cơ thể cậu, với điều kiện của anh ta, muốn tìm một người ít phiền phức, biết nghe lời thì đâu có khó? Việc gì phải đi ghen tuông vì một túi cà phê hạt với cậu?”