Cuối cùng Giang Diễn Chi cũng chẳng hỏi thêm gì cả, anh thoát khỏi WeChat. Anh vào phòng tắm dội nước lạnh cho tỉnh người, thay sơ mi và quần tây, cầm chìa khóa xe rời nhà.

Liên tiếp ba ngày sau đó, Tống Nam Thu đều không về. Mỗi ngày bước chân vào nhà, đón chờ anh chỉ có bầu không khí tĩnh lặng đến đáng sợ. Mấy bao hạt cà phê đặt cạnh máy pha cà phê vẫn xếp hàng ngay ngắn, thậm chí vị trí chẳng hề dịch chuyển lấy một li.

Để được nhìn thấy cô một lần, anh thậm chí còn cố tình đi làm sớm hơn thường lệ, đánh tay lái vòng qua tiệm hoa. Kết quả anh phát hiện, tiệm hoa tắt đèn đóng cửa còn sớm hơn cả trước kia. Cảm giác bị “cố tình né tránh” này khiến chỉ số bực bội trong lòng Giang Diễn Chi tăng vọt theo cấp số nhân.

Đến tối ngày thứ tư, đứng giữa căn nhà quạnh quẽ chỉ có mùi hương của chính mình, rốt cuộc anh cũng không gượng thêm được nữa. Anh ngồi xuống sofa, lấy điện thoại tìm số Tống Nam Thu rồi gọi đi. Chuông reo đến hồi thứ bảy, thứ tám mới được kết nối.

“Alo?”

“Khi nào em về?” Anh đi thẳng vào vấn đề, giọng nói vì phiền muộn mấy ngày liền mà trở nên trầm thấp.

Đầu dây bên kia im lặng hai giây: “Để vài ngày nữa đi anh.”

Lại còn vài ngày nữa? Đôi mày Giang Diễn Chi nhíu chặt, ngón tay siết lấy điện thoại. Chút mong chờ trong lòng bị câu nói này tạt cho một gáo nước lạnh buốt. Anh tựa lưng ra sofa, ánh mắt lướt qua mấy túi hạt cà phê kia.

“Chu Nghiệp có người bạn mở tiệm cà phê, gửi tặng anh ít hạt mới về, nhờ anh đánh giá và cho chút phản hồi.” Anh dừng lại, cố tìm lý do hợp lý, “Anh không rành mấy thứ này lắm. Anh nhớ em có nghiên cứu về hạt cà phê? Hay là… em về nếm thử xem? Giúp anh tham mưu một chút?”

Ẩn ý trong lời nói này rõ ràng không thể rõ hơn. Cái gì mà “đánh giá”, cái gì mà “tham mưu”, chẳng qua là anh muốn tìm một cái cớ để cô về nhà mà thôi.