Cái lý do này thật sự là quá gượng ép.

Mạnh Chi Lan hiển nhiên không tin: “Ồ? Giang Diễn Chi, con nói thật cho mẹ biết, hai đứa có phải đang cãi nhau không? Hay là con lại làm gì khiến Nam Thu giận rồi?”

Đúng là gừng càng già càng cay, bà chỉ liếc mắt một cái đã nhìn thấu bản chất vấn đề.

Giang Diễn Chi không phủ nhận, cũng chẳng thừa nhận, chỉ hàm hồ “vâng” một tiếng, coi như ngầm thừa nhận suy đoán của mẹ mình.

Bà Mạnh Chi Lan ở đầu dây bên kia thở dài: “Mẹ biết ngay mà!” Bà không truy hỏi nguyên nhân cụ thể, trực tiếp hỏi: “Vậy tối nay hai đứa có về không? Chiều nay mẹ nghỉ, để mẹ làm vài món ngon?”

Giang Diễn Chi đáp: “Con thì không vấn đề gì, lúc nào cũng được. Hay là… mẹ gọi điện hỏi Nam Thu một tiếng nhé?”

Bà Mạnh Chi Lan ở đầu dây bên kia bật cười: “Khá lắm con trai, hóa ra là con dụ mẹ đúng không? Từ bao giờ Đội trưởng Giang nhà chúng ta lại học được cái chiêu vòng vo, ‘mượn đao sát nhân’ này thế hả?”

Bị mẹ vạch trần trực diện, Giang Diễn Chi có chút ngượng ngùng, nhưng cũng chỉ biết cứng đầu đáp: “Mẹ…”

“Được rồi được rồi, đừng có giả vờ đáng thương với mẹ.” Mạnh Chi Lan ngắt lời, “Mẹ có thể gọi điện thoại, mẹ cũng có thể tìm lý do giúp con. Nhưng Giang Diễn Chi, mẹ nói này, vợ chồng với nhau có chuyện gì thì tốt nhất nên gặp mặt nói cho rõ ràng. Có gì cứ nói thẳng ra là được, đừng có lúc nào cũng trông chờ người khác bắc thang cho con leo xuống.”

“Vâng.” Giang Diễn Chi thấp giọng đáp.