Tống Nam Thu len lén liếc nhìn Giang Diễn Chi một cái.

Anh đang cúi đầu húp canh, thần sắc thản nhiên, không có bất kỳ biểu cảm thừa thãi nào. Dường như nhận ra ánh mắt của cô, Giang Diễn Chi bỗng ngước lên, chạm thẳng vào tầm mắt cô không sai một ly.

Tim Tống Nam Thu nảy lên một nhịp, cô vội vàng cúi đầu, giả vờ chú tâm ăn thức ăn trong bát, vành tai đã hơi nóng lên. Giang Diễn Chi nhìn thấu mọi hành động nhỏ và tâm tư của cô, anh không nói gì, chỉ gắp một miếng sườn đặt vào bát cô.

“Ăn nhiều một chút,” giọng anh không cao, ngữ khí bình thường, “để bồi bổ.”

Tống Nam Thu nhìn miếng sườn trong bát, cô thấy lời này của anh hình như có ẩn ý khác? Cô không dám nghĩ sâu, cũng không đáp lời, chỉ lẳng lặng gắp miếng sườn lên ăn.

Sau bữa cơm, Mạnh Chi Lan dọn dẹp bát đũa, kiên quyết không cho họ giúp đỡ, chỉ liên tục thúc giục: “Được rồi được rồi, ăn xong thì mau về đi! Bát đĩa mẹ tự rửa được, hai đứa đừng ở đây vướng chân vướng tay nữa, đi làm cả ngày rồi, về nhà nghỉ ngơi sớm đi!”

Ý đuổi người rõ ràng đến mức không thể rõ hơn. Hai người chỉ đành thu dọn đồ đạc đi xuống lầu.

Đèn cảm ứng ở hành lang chớp tắt theo tiếng bước chân. Tống Nam Thu đi phía trước, bước chân hơi nhanh. Giang Diễn Chi thì không nhanh không chậm đi theo sau, duy trì khoảng cách tầm hai bước chân.

Ra khỏi cổng khu nhà, màn đêm bên ngoài đã đậm đặc. Tống Nam Thu vừa định rẽ phải, Giang Diễn Chi đã gọi cô lại: “Đằng này.”

Bước chân cô khựng lại đó, không quay đầu: “Em… em vẫn chưa nói với Mạch Mạch là tối nay em về nhà. Chắc cậu ấy đang đợi em.”