Cố Thành Phong khẽ “chậc” một tiếng.
Anh ta đập tay xuống bàn bôm bốp, thở dài: “Thôi được rồi, không cho tôi uống nước của cậu thì để cô bé xinh đẹp ngoài cửa kia vào rót cho tôi một ly đi.”
Chẳng lẽ nước ở đây dát vàng sao? Sao mà keo kiệt thế không biết!
Thẩm Nghiên Từ dời mắt khỏi văn kiện, anh nhướng mí mắt lạnh lùng liếc anh ta một cái. Cố Thành Phong bị nhìn đến mức gai cả người, bèn chỉ vào tập tài liệu: “Tôi mang tiền đến cho cậu đầu tư đấy nhé, cậu định để tôi chết khát à? Có ai tiếp khách như cậu không?”
Thẩm Nghiên Từ nhìn ra ngoài cửa kính, thấy Hạ Chi Dao không biết đang nói gì với trợ lý Thường mà cười đến mức đôi mắt cong tít lại. Anh thu hồi ánh mắt, nhàn nhạt đáp: “Rất thích hợp.”
“?”
“Cô ấy là trợ lý sinh hoạt của tôi.” Anh ngước mắt nhìn thẳng vào vẻ mặt kinh ngạc của Cố Thành Phong, bồi thêm một câu: “Không phải của cậu.”
“…”
Hạ Chi Dao vừa quay lại chỗ làm việc thì nhận được điện thoại của Thẩm Tình. Kể cũng lạ, từ khi Thẩm Tình đi làm là gần như biệt vô âm tín. Cô cầm ly sứ, vừa nghe điện thoại vừa đi về phía khu vực lấy nước.
Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói đáng thương của Thẩm Tình: “Dao Dao ơi, cậu có biết tớ thảm thế nào không?”