Hạ Chi Dao nhíu mày, mặt cô đầy vẻ không thể tin nổi. Sao Thẩm Nghiên Từ giống như vừa uống nhầm thuốc súng thế này? Cô mím môi cúi đầu định bước vào trong, nhưng đi được vài bước bỗng khựng lại rồi vòng trở ra.

Thẩm Nghiên Từ nhìn cô gái đi rồi còn quay lại, giọng nặng hơn hai phần: “Còn chưa chịu vào thay đồ?”

Hạ Chi Dao nhíu mày, lúc ngẩng đầu lên đôi mắt long lanh đầy vẻ mong đợi: “Chú có thể… vào giúp cháu không?”

Thẩm Nghiên Từ khoanh tay, lười biếng nhìn cô: “Phòng thay đồ nữ, cháu cũng bắt chú theo cháu vào sao?”

Hạ Chi Dao nhìn ra sau lưng, dõng dạc đáp: “Chẳng phải có phòng ngăn riêng sao?” Lại chẳng nhìn thấy gì, sợ cái gì chứ. Nghĩ đến đây, cô lén liếc anh một cái, thực ra nếu được nhìn, cô còn muốn xem trộm anh thay đồ hơn.

Thẩm Nghiên Từ rũ mắt, bỏ cuộc việc lý luận với cô, anh sải bước vào phòng thay đồ nam.

Hạ Chi Dao vào căn phòng ngăn đầu tiên. Một cánh cửa ngăn cách, Thẩm Nghiên Từ tựa lưng vào tường, qua ván cửa mỏng, dường như anh nghe thấy tiếng khóa kéo váy bị kéo xuống sột soạt. Anh rũ mi mắt, giấu đi cảm xúc dưới hàng mi đen dày.

Trong phút chốc, anh chợt nhớ lại cảnh tượng trên xe, khi cô rướn người thắt dây an toàn cho anh. Những sợi tóc lướt qua, hơi thở nóng hổi phả vào cổ… Hai giây sau, anh kìm nén ngẩng đầu lên, yết hầu lên xuống, cố gắng cưỡng chế cơn phiền muộn đang dâng trào trong lòng.


Mười phút sau, cuối cùng Hạ Chi Dao cũng mặc xong bộ đồ cưỡi ngựa. Bộ đồ Thẩm Nghiên Từ chuẩn bị có chút phức tạp nên cô loay hoay mãi mới xong. Khi cô rón rén bước ra, anh đang đứng quay lưng lại phía cửa. Chuỗi Phật vốn được đeo trên cổ tay giờ được anh cầm trên tay, thong thả vê từng hạt.

Đợi cô đến mức buồn chán rồi sao?