Hạ Chi Dao bị trượt chân, cô đứng không vững, cả người cô đang chuẩn bị trong tư thế bổ nhào vào lồng ngực người đàn ông. Cổ áo ngủ của Thẩm Nghiên Từ không cài hết, sườn mặt cô vừa vặn dán sát vào lồng ngực săn chắc của anh mà không hề có gì ngăn cách.

Không chỉ cứng, mà nhiệt độ còn rất nóng.

Thẩm Nghiên Từ khẽ cúi đầu, giọng nói trầm đục rung động từ lồng ngực phát ra: “Trợ lý sinh hoạt, hôm nay cháu đi muộn rồi.”

Anh không đeo kính, khóe miệng ngậm ý cười, bớt đi vẻ văn nhã thường ngày mà thêm vài phần bướng bỉnh, phong trần. Nhìn Hạ Chi Dao trong lòng mình đang hoảng hốt luống cuống tìm điểm tựa để đứng vững, anh vẫn rất phong độ mà đỡ nhẹ lấy eo cô.

Hạ Chi Dao quay mặt đi, cô nhìn chùm chìa khóa xe đặt trên kệ ở cửa, dõng dạc lý sự: “Hôm qua chú lái xe đi rồi, cháu không có xe.”

Thẩm Nghiên Từ nhìn cô thay xong dép lê, bèn chỉ tay về phía bộ sofa cách đó không xa: “Ra kia ngồi đợi chú.”

Hạ Chi Dao chậm rãi lết qua, lúc này cô mới phát hiện trên bàn đã đặt sẵn một hộp bánh ngọt và một ly sữa. Cô nghi hoặc ngẩng đầu, tầm mắt vừa vặn chạm phải ánh nhìn ngắn ngủi của anh.

“Ăn sáng đi.”

Hạ Chi Dao ngẩn ngơ nhìn bữa sáng trước mặt, đưa tay bưng ly sữa lên. Hai giây sau, cô ngạc nhiên phát hiện: Sữa vẫn còn nóng hổi!

Cô nghển cổ nhìn về phía phòng ngủ đằng xa. Anh còn tính toán được cả việc cô chưa ăn sáng, sao lại không tính ra được việc cô thích anh cơ chứ!