Cửa sổ cuối hành lang mở rộng, gió đêm mùa hè nóng nực tràn vào. Thẩm Nghiên Từ siết chặt điện thoại trong tay đứng bất động tại chỗ, ánh mắt anh dường như không thể rời khỏi tấm ảnh đại diện kia.

Trần Tử Húc vừa huýt sáo vừa bước ra khỏi nhà vệ sinh, suýt chút nữa thì đụng thẳng vào Thẩm Nghiên Từ. Anh ta lùi lại hai bước, ánh mắt bất an nhìn sếp Thẩm từ trên xuống dưới một lượt.

“Xì,” Trần Tử Húc quay mặt đi cười nhạo một tiếng, rồi lại xoay đầu lại với vẻ mặt đầy đắc thắng: “Chú Thẩm, không ngờ chú cũng có đam mê nghe lén người khác gọi điện thoại đấy?”

Dù Thẩm Nghiên Từ là bạn của chú ruột anh ta, nhưng hết lần này đến lần khác phá hỏng chuyện tốt của anh ta, thì anh ta cũng chẳng cần phải tôn trọng nữa.

Thẩm Nghiên Từ lười biếng nhướng mí mắt, nhàn nhạt liếc anh ta một cái. “Nghe lén?” 

Anh hất cằm về phía trước, “Tôi chỉ tình cờ đi ngang qua thôi.”

Trần Tử Húc liếm môi dưới, đầy ẩn ý nói: “Phá hỏng nhân duyên của người khác là thất đức đấy, chú Thẩm thấy tôi cháu đúng không?”

Khóe môi Thẩm Nghiên Từ khẽ nhếch: “Thế sao?”

“Vậy cậu nên đi miếu Thành Hoàng mà dạo một vòng đi.”

Trần Tử Húc ngẩn người vài giây. Anh ta đi miếu Thành Hoàng làm gì? Đến khi anh ta ngẩng đầu lên, Thẩm Nghiên Từ chỉ để lại cho anh ta một bóng lưng thanh lãnh.