Hạ Chi Dao đứng ở vị trí không nhìn thấy rõ mặt người trợ lý, nhưng cô thấy rõ bàn tay anh ta đưa ra, kẹp một vật nhỏ nhắn quen thuộc.
Một chiếc USB màu bạc. Giống hệt cái của cô như đúc.
Hạ Chi Dao cảm giác như có tiếng sét đánh ngang tai, máu toàn thân cô xộc thẳng lên não. Giây tiếp theo, cô quay ngoắt người chạy bán sống bán chết về phòng, cả người như một miếng dán dính chặt lên cánh cửa, chặn kín mít.
Đôi mắt to tròn vì kinh hãi mà con ngươi hỗn loạn không ngừng. Tại sao lại thế này! Tại sao USB của Thẩm Nghiên Từ lại giống hệt của cô cơ chứ!
Chẳng lẽ đêm hôm khuya khoắt anh gọi trợ lý mang đến là vì anh đã phát hiện nội dung bên trong không phải của mình? Nghĩ đến khả năng này, Hạ Chi Dao chỉ muốn dùng ngón chân đào một cái lỗ dưới sàn để chui xuống cho rảnh nợ. Cô thậm chí còn nghĩ đến chuyện leo cửa sổ bỏ trốn, nhưng nhìn xuống từ tầng 23… thôi, bỏ đi.
Cô đổ ập xuống giường, vùi mặt vào gối nức nở nhỏ giọng. Rốt cuộc Thẩm Nghiên Từ là nhân vật lẫy lừng giới kinh doanh, thấy người khác vẽ trộm ảnh khỏa thân của mình mà không hề xấu hổ hay nổi giận, lại còn thản nhiên ở đây định bàn chuyện nhân sinh lý tưởng với cô nữa!
Thẩm Nghiên Từ đóng cửa chính lại. Khi anh xoay người, Hạ Chi Dao đã biến mất khỏi phòng khách. Anh cầm chiếc USB trên tay săm soi một lát, ánh mắt thâm trầm không rõ ý vị, rồi anh nhấc chân đi về phía phòng cô.
Anh đứng trước cửa, gõ nhẹ vào lớp gỗ: “Dao Dao?”
Hạ Chi Dao ngẩng đầu, gương mặt nhỏ đỏ bừng, vài sợi tóc dính bết lên má trông thật tội nghiệp. Ánh sáng len qua khe cửa bị bóng người che khuất, cô im lặng không đáp lời.
Thấy bên trong không có động tĩnh, anh lại gõ tiếp: “Ngủ rồi sao? Chú hâm sữa cho cháu nhé.”