Hạ Chi Dao cầm lấy USB cắm vào máy tính, trong lòng cô vẫn thầm muốn xác nhận lại lần nữa xem có đúng là cái của mình không. Cô hơi cúi người, ánh mắt lướt nhanh qua hàng loạt tệp tin trên màn hình. Máy tính của Thẩm Nghiên Từ có rất nhiều tài liệu, xếp dày đặc.

Ở khoảng trống cuối cùng, quả nhiên là cô thấy hai thư mục mới được tạo. Hạ Chi Dao chớp mắt, di chuyển con trỏ chuột đến một trong hai thư mục đó rồi nhấn đúp chuột.

Thư mục mở ra rất nhanh. Thế nhưng ngay giây tiếp theo, cô liền “bạch” một tiếng gập mạnh máy tính lại.

Hạ Chi Dao cúi gầm mặt, cắn ngón tay, vẻ mặt vô cùng ngưng trọng. Đôi mắt to đen láy nhìn chằm chằm vào đôi dép lê dưới chân, tâm trí rối bời.

Tê… có khi nào cô nhìn lầm không nhỉ?

Nghĩ đến đây, cô lấy hết can đảm mở lại chiếc laptop trước mặt. Hình ảnh hiện ra trên màn hình chính là những bức vẽ tay do chính cô thực hiện: Thẩm Nghiên Từ trong trạng thái… khỏa thân.

Ừm, đúng là thị lực của cô quá tốt, không cần đeo kính cũng có thể nhìn thấy rõ mồn một từng chi tiết như vậy. Hạ Chi Dao hoàn toàn sụp đổ, hai tay cô vò nát mái tóc của mình.

A a a! Thẩm Nghiên Từ đã thấy những bức tranh khỏa thân đó rồi! Không chỉ thấy, anh còn lưu lại nữa!! Lưu lại thì thôi đi, đằng này anh còn sao chép cả thư mục vào máy tính cá nhân!

Cô cố trấn tĩnh, run rẩy nhấn vào thuộc tính của thư mục để kiểm tra. Thời gian sao chép là ngày 15 tháng 7, lúc 21:05:00. Nghĩa là ngay cái ngày Thẩm Nghiên Từ trở về, ngày cô làm mất USB, anh đã… sao chép nó rồi!!

Mặt Hạ Chi Dao cắt không còn giọt máu. Anh có ý gì đây… Tại sao lại không nói gì hết chứ?