Hạ Chi Dao đặt xấp sách giáo khoa lên bàn, cô kéo ghế ngồi xuống. Cô cúi đầu, đôi mắt khẽ chớp, ánh nhìn chăm chăm vào cuốn sách trước mặt.
Vừa rồi, đã có khoảnh khắc cô muốn bất chấp tất cả để bày tỏ, nhưng cuối cùng lý trí vẫn ngăn cô lại. Thẩm Nghiên Từ nhìn thấy những bức vẽ khỏa thân của cô mà vẫn thờ ơ, vậy nếu biết cô thích anh, anh sẽ phản ứng thế nào?
Hạ Chi Dao lấy cuốn 《 Cơ học kiến trúc 》 ra, lật đến trang mà Thẩm Nghiên Từ vừa xem lúc nãy. Cô miết nhẹ trang giấy bị gấp góc, lật sang trang sau. Dòng chữ ở trên cùng hiện ra rõ mồn một, vô cùng bắt mắt:
—— Thẩm Nghiên Từ, em muốn anh vì em mà ngã xuống thần đàn.
Hạ Chi Dao khép sách lại, cất vào một ngăn kéo có khóa. Tiếng chìa khóa xoay “lạch cạch” vang lên, cô rút chìa khóa ra rồi cất kỹ.
Khi cô xuống lầu, Thẩm Nghiên Từ đã đi rồi. Anh chỉ để lại một mẩu giấy trên quầy bar:
—— Tối nay chú có tiệc, chú bảo dì Vương qua nấu cơm cho cháu rồi.
Cô cầm mẩu giấy về phòng ngủ.
Sáng hôm sau, hai người cùng đến công ty. Sau một tuần vắng bóng, Thẩm Nghiên Từ bận tối mày tối mặt, người ra vào văn phòng anh hết đợt này đến đợt khác. Hạ Chi Dao ngồi ở vị trí của mình, lấy USB và laptop ra định xem lại yêu cầu hạng mục.
Cửa thang máy mở, Cố Thành Phong bước ra. Khi đi ngang qua chỗ cô, anh ta gõ nhẹ vào tấm ngăn: “Pha giúp chú Cố ly cà phê, lát nữa mang vào phòng cho chú nhé.”