9 giờ tối.

Phòng khách chỉ thắp một ngọn đèn đứng duy nhất. Thẩm Nghiên Từ mỏi mệt dựa người vào sofa, nửa khuôn mặt anh chìm trong bóng tối, không nhìn rõ biểu cảm. Đêm qua anh phải đi công tác đột xuất, 7 giờ tối nay mới vừa về tới kinh đô. Vốn dĩ sau đó còn có một bữa tiệc xã giao, nhưng nghĩ đến hai ngày không gặp cô nhóc kia, anh đã nói Thường Dục hủy hết.

Lại một giờ nữa trôi qua. Thẩm Nghiên Từ đứng dậy, anh lấy chiếc điện thoại trên bàn trà theo thói quen. Những tin nhắn gửi đi đứt quãng vẫn không có người hồi âm, những cuộc gọi nhỡ vẫn im lìm.

Anh cảm thấy lồng ngực bí bách, anh dứt khoát tháo cà vạt, nới lỏng hai cúc áo sơ mi. Lát sau, khi anh định đứng dậy đi tìm Hạ Chi Dao thì màn hình điện thoại chợt sáng lên. Gương mặt anh không chút hơi ấm, lạnh lùng nhấn vào xem.

Ngay sau đó, sự thất vọng biến thành cơn thịnh nộ. Trong nhóm chat rộ lên những tấm ảnh:

—— @Trần Hải, đây có phải cháu trai anh không? Lại nợ tình quấn thân à?

—— Trần Hải, anh nên quản thúc cậu ta đi chứ.

—— Cách đây không lâu tôi thấy cậu ta dính tin đồn với minh tinh hạng ba, vị này lại là thần tiên phương nào đây?

—— Mẹ kiếp! Đây chẳng phải trợ lý của Thẩm Nghiên Từ sao?

Thẩm Nghiên Từ chẳng còn tâm trạng đọc những lời bàn tán, anh nhấn vào bức ảnh. Bối cảnh là quán bar ồn ào, Trần Tử Húc đang đứng cạnh một người phụ nữ tóc dài, nhưng tay anh ta lại nắm chặt lấy tay Hạ Chi Dao không buông, nhìn qua chẳng khác nào một màn… bắt gian.