Vén… vén lên?
Sở Ninh ngẩn người, đầu ngón tay siết chặt vạt áo, bất an vò nhẹ. Cô luôn rất nghe lời Ôn Nghiên Tu, nhưng mà…
Thấy cô không nhúc nhích, Ôn Nghiên Tu tập trung tinh thần, những ngón tay trắng lạnh thuôn dài cuộn lấy ống tay áo cô, từng tấc một, kéo lên trên.
À, là tay áo, cô cứ tưởng…
Đoạn cẳng tay như trong ảnh hiện ra trước mắt, Ôn Nghiên Tu hít một hơi lạnh, ngước mắt lên, ánh nhìn uy nghiêm không cần giận dữ. Sở Ninh hoảng hốt, định mở miệng xin lỗi. Thực ra cô không cần thiết phải xin lỗi, mà anh cũng chẳng có tư cách gì để trách mắng.
Cuối cùng, Ôn Nghiên Tu chỉ nhìn sâu vào mắt cô một cái, không nói gì thêm. Anh khựng lại một chút, nhẹ nhàng chạm vào cẳng tay cô, nơi đó nóng hổi, hơi ấm lan tỏa dìu dịu. Thuốc mỡ theo đầu ngón tay anh được tán đều, một cảm giác dính dớp nảy sinh trên da thịt, quyến luyến, mập mờ nhưng lại dừng đúng lúc.
Đó là một cảm giác rất khó định nghĩa, nhưng vì người đó là Ôn Nghiên Tu nên nó lại trở nên vô cùng chừng mực và lễ độ. Anh rủ mắt, hàng mi đổ bóng che khuất ánh nhìn khiến người ta không thể thấu hiểu tâm tư. Không hề vướng bận chút lả lơi hay dục vọng cá nhân nào, anh bôi thuốc cho cô, chỉ có vậy.
Sở Ninh mím chặt môi, bàn tay không bị anh giữ lấy đặt lên mép bàn, năm ngón tay co quắp lại. Cảm giác thanh mát của thuốc mỡ chỉ thoảng qua, ngay sau đó là hơi nóng mãnh liệt hơn bao phủ lấy cô. Không phải do dị ứng, mà là vì anh.
Cô nghiêng mặt đi, không nhìn động tác của anh, cũng không nhìn anh. Chỉ là cách này chẳng giúp ích được gì, trái lại vì không biết khi nào cái chạm tiếp theo của người đàn ông sẽ rơi xuống mà thần kinh cô căng như dây đàn. Cô dồn hết sức lực để chống lại một cái chạm nhẹ như lông hồng của anh, rồi lại thầm nhấm nháp dư vị ấm áp không dứt ấy.
Trong đại não bắt đầu phát ngẫu nhiên từng chút kỷ niệm từ lúc gặp gỡ Ôn Nghiên Tu. Mỗi khung hình đều rõ nét đến thế, những gợn sóng nhỏ nhặt lúc đó, giờ đây nghĩ lại lại dấy lên một trận bão tố không nhỏ trong lòng cô.