Cảng Đảo.
Ngày sinh nhật của Sở Ninh lại trùng vào buổi họp lớp. Cô vẫn luôn nhớ lời Ôn Nghiên Tu hứa sẽ về đón sinh nhật cùng mình, nên ban đầu cô định không tham gia. Sau khi nhận được điện thoại của anh, cô hoàn toàn tuyệt vọng, cuộn mình trong chăn rấm rứt khóc mấy vòng. Nhưng rồi anh lại nói mai sẽ về ngay, tâm trạng chán nản của Sở Ninh mới khởi sắc đôi chút.
Ba tháng anh vắng mặt, cuộc sống của cô cũng không quá vô vị. Sắp tốt nghiệp nên các buổi tụ tập lớn nhỏ rất nhiều. Sở Ninh còn cùng Văn Gia Ý và Giang Dữ đi xem trận bóng đá đầu tiên của Lộ Tử Kiêu, xem như chứng kiến khoảnh khắc bạn thân hiện thực hóa ước mơ, vô cùng nhiệt huyết.
Thế nhưng, mỗi khi rảnh rỗi, cô đều nhớ đến anh. Bó hoa anh tặng dù được cô chăm sóc tỉ mỉ nhưng cũng nhanh chóng héo tàn. Trong căn biệt thự đỉnh núi rộng lớn, Sở Ninh không tìm thấy một dấu vết nào chứng minh anh từng tồn tại. Cô dường như bị anh bỏ rơi ở đây rồi.
Ngày đặt tên cho chú mèo nhỏ nhặt được là Bố Điêu, Sở Ninh chưa từng nghĩ có ngày mình lại bị anh bỏ lại phía sau xa đến thế. Cô nghe chú An nói lịch trình của anh là những chuyến bay dọc ngang thế giới, nhưng cụ thể ngày nào, ở đâu thì ngay cả chú cũng không rõ. Cô chẳng dám làm phiền anh, phần vì sợ lệch múi giờ, phần lại sợ một dòng tin nhắn vu vơ của mình sẽ vô tình đánh thức anh. Cô biết, anh vốn là người rất khó ngủ. Chẳng biết có phải anh cũng mang tâm tư tương tự hay không, mà những tin nhắn gửi về cứ thế thưa thớt dần.
Sở Ninh hậm hực ngồi dậy, quyết định cho anh cơ hội cuối cùng vào ngày mai. Nếu anh thất hứa, không về đón sinh nhật cùng cô, cô sẽ giận, cực kỳ giận, kiểu mà anh không dễ gì dỗ dành được đâu.
Cuối cùng, cô vẫn không tránh được sự lôi kéo của Văn Gia Ý, đồng ý cùng bạn đi họp lớp. Văn Gia Ý sướng rơn, gửi qua điện thoại cho cô mấy nụ hôn gió: “Thế mới là bạn tớ chứ! Cái gì mà Thái tử gia Thụy Lâm một tay che trời, chẳng qua là một gã tồi chỉ biết vẽ bánh thôi! Đồ khốn!”
Văn Yến Dĩ đứng bên cạnh nhíu mày, đợi em gái cúp máy mới hỏi: “Em quen A Tu sao?”
“Hả? A Tu nào? Ai là A Tu?” Văn Gia Ý đúng là bạn thân quốc dân, chuyện Sở Ninh thầm mến Ôn Nghiên Tu tuyệt đối không thể để lộ từ phía cô được…
“Em vừa nói Thái tử gia Thụy Lâm.”