◎ Dám câu dẫn anh em tốt của tôi ngay dưới mắt tôi sao ◎
Bắc Thành, mưa phùn lất phất, một ngày làm việc bình thường.
Dọc theo phố Trường Bình, tài xế Chu Tứ lái xe vững vàng hướng về phía quận Hải Định.
Ở ghế sau, một người đàn ông thân hình mảnh khảnh với tư thế lười nhác đang dựa vào cửa sổ ngủ gật. Đã ra khỏi nhà gần một tiếng đồng hồ, anh phát hiện đầu óc mình sau cơn say rượu đêm qua vẫn còn chút mơ hồ.
Chu Tứ thấy thế liền hỏi: “Anh Không, tối qua các anh uống đến mấy giờ mới về vậy?”
“Ai biết, quên rồi.” Lương Đình Không day day trán, khẩu khí nhạt nhẽo đến mức quên sạch tối qua đã rượu chè ở đâu, lại về nhà lúc nào.
Thấy đèn đỏ phía trước, Chu Tứ đạp phanh dừng xe, tùy tay móc lên một chiếc quần lót lọt khe bằng ren màu xanh bạc hà, cẩn thận hỏi:
“Anh Không, đây là của bạn gái anh sao? Vừa rồi lúc dọn xe em thấy nó rơi trong khe ghế ngồi. Xử lý thế nào đây ạ?”
Lương Đình Không liếc mắt nhìn lạnh nhạt, nói: “Không phải, vứt đi.”
Cuối cùng, anh không nhịn được mà răn dạy Chu Tứ: “Tôi có bạn gái lúc nào, con mắt nào của cậu nhìn thấy tôi có bạn gái?”