◎ Bài thi của em gái học bá ◎
Bị Tần Ngọc Ngôn khuấy động không khí như vậy, Lương Đình Không cảm thấy mình vẫn nên “mặt dày” lên một chút.
Ngồi cùng bàn với người như Cận Tông, nếu không mặt dày thì đúng là không có đường sống.
“Ai bảo cậu không đáng yêu? Tôi thấy cậu cực kỳ đáng yêu. Những bạn nữ cho bạn cùng bàn mượn bài tập chép đều là những thiên thần gãy cánh xuống thế gian này, đáng yêu không để đâu cho hết.”
Lương Đình Không cười một cái, anh cố tình giả ngốc, giật lấy tờ bài thi Cận Tông đang kẹp dưới chồng sách, không biết xấu hổ bắt đầu chép lấy chép để.
“Trả lại đây cho tôi!” Cận Tông định giằng lại, Lương Đình Không nghiêng người chắn ngang, tay cô vô tình chạm phải đầu ngón tay anh.
Cảm giác ấm áp từ cú chạm khiến Cận Tông rụt tay về nhanh như điện giật.
“Đừng có mà không biết xấu hổ.” Cận Tông mắng.
“Chính vì biết xấu hổ nên tôi mới phải chép bài thi của học bá chứ. Nghe nói thành tích của cậu còn tốt hơn cả Lâm Du Hân, được chép bài thi của cậu là vinh hạnh của tôi, nở mày nở mặt biết bao.” Lương Đình Không cầm bút, bắt đầu sao chép những dòng chữ nắn nót của cô bạn nhỏ cùng bàn.
Chữ viết của cô chuẩn chỉnh chẳng khác gì đáp án trong sách giáo khoa.