◎ Hay là mày chọn Cận Tông làm bạn gái đi ◎
Trịnh Cung vẫn luôn đứng cạnh Lương Đình Không, bám chặt lấy tay anh không buông, nũng nịu nói: “Chúng mình đi thôi anh. Lục Trần có chuyện muốn nói với bạn học này, anh đừng làm mất thời gian của người ta.”
Lương Đình Không bị Trịnh Cung lôi đi, đổi lại là Lục Trần và Trần Chiêu Minh bước lên.
Đại lão đã trả tiền, hai tên ăn theo này không trả tiền thì phải bỏ sức xách đồ.
Trong túi có hai hộp “áo mưa”.
Lúc tính tiền, mắt Cận Tông tinh tường đã nhìn thấy.
Cô chợt nhận ra nề nếp của trường Triều Lệ cũng chẳng ra gì.
Trần Chiêu Minh lười biếng nói với Cận Tông: “Lục Trần có chuyện muốn nói với cậu đấy.”
Cận Tông im lặng. Biết Trần Chiêu Minh là kẻ bụng dạ xấu xa, cộng thêm việc biết Chu Hưng Ninh cặp kè với bố của cậu ta, cô càng muốn giữ khoảng cách an toàn với tên này.
Lục Trần bị Trần Chiêu Minh huých nhẹ một cái, mới cười như không cười mở miệng: “Cận Tông, tôi thích cậu, hay là cậu làm bạn gái tôi đi?”