◎ Bà ta nói anh không phải loại tốt lành gì ◎
Tuần sau là thi tháng, đây là kỳ thi lớn đầu tiên kể từ khi Cận Tông chuyển đến trường Thực nghiệm Triều Lệ. Cận Tông đã chuẩn bị nghiêm túc từ rất lâu, cô biết thầy chủ nhiệm Ngô Nhân Ái đặt kỳ vọng rất cao ở mình.
Có lẽ nhìn thấu tâm tư của cô, hai ngày nay Lương Đình Không rất bình thường, anh không quấy rầy cô nhiều.
Sau sự việc ở phòng chiếu phim hôm đó, Cận Tông cũng cố tình tránh không trêu chọc anh.
Bởi vì cô đã hiểu, anh đối tốt với cô là cần cô đáp lại.
So với Lương Đình Không – người có xuất thân tốt, giáo dưỡng tốt, gia đình tốt, ngoại hình đẹp, thậm chí cả đầu óc và tài năng đều xuất sắc, Cận Tông có rất ít thứ, những gì có thể đem ra báo đáp anh lại càng ít hơn.
Cận Tông suy tính, thầy Ngô nói chuyện “đôi bạn cùng tiến” của họ, sau kỳ thi tháng có thể xem xét lại.
Dạo này ít người tìm cô gây sự, Cận Tông cảm thấy việc tiếp xúc với Lương Đình Không nên dừng lại ở đây là vừa.
Giờ ra chơi, trong lớp rất đông học sinh. Lương Đình Không cũng ở đó, anh đang nói chuyện với Tần Ngọc Ngôn, Vương Việt cũng góp mặt.
Lúc này Trịnh Cung tìm đến, trên tay nâng niu một chiếc khăn quàng cổ do chính tay cô ta đan.