◎ Đầu tim có chút ấm áp ◎

Hôm nay trời mưa, nhiệt độ giảm mạnh.

Giờ ra chơi lớn, Ôn Diễm đến tìm Cận Tông. Đứng ngoài hành lang, cô nàng vừa thấp thỏm vừa rụt rè liếc nhìn Ngũ Minh Vĩ.

Chỗ ngồi của Ngũ Minh Vĩ nằm ở giữa lớp. Cậu ta ngồi như không xương, dựa ngả ngớn vào ghế, xung quanh vây kín các nữ sinh. Lúc này, cậu ta đang thì thầm to nhỏ với một cô gái.

Ngũ Minh Vĩ, Lương Đình Không, Tần Ngọc Ngôn và cả Trịnh Sơ Dương đã chuyển trường, cả nhóm đều rất đào hoa, lúc nào bên cạnh cũng có một dàn mỹ nữ vây quanh.

Cảnh tượng đó đúng là “trăm hoa đua nở”.

Biết rõ người ta đào hoa mà vẫn thích, hành động như vậy có phải gọi là “ngu ngốc” không?

Ôn Diễm tự hỏi lòng mình, cô ấy chỉ nhút nhát trộm nhìn người con trai mình thầm thương.

Cận Tông đi đến bên cạnh, gọi cô: “Ôn Diễm.”

Họ hẹn nhau giờ ra chơi cùng đi siêu thị.