◎ Thành phố tạnh ngừng mưa gió ◎
Ăn tối xong ở cửa hàng nhạc cụ của Nghiêm Lệ, Cận Tông giúp anh ta rửa bát. Bên ngoài trời đã tạnh mưa, đồng hồ điểm 8 giờ 30 tối.
Trong hẻm mãi không thấy xe taxi nào chạy qua. Lương Đình Không đi đến quầy thu ngân của Nghiêm Lệ, lục tìm chìa khóa xe mô tô của anh, nói tỉnh bơ: “Anh Lệ, cho em mượn xe.”
“Không cho.” Nghiêm Lệ từ chối ngay. Anh ta quý chiếc xe của mình như vàng, toàn bộ linh kiện đều do anh ta tự mình săn lùng hàng hiếm từ khắp nơi trên thế giới về độ lại, cưng chiều như cưng vợ, thế mà ngày nào cũng bị đám nhóc Lương Đình Không mượn đi lượn lờ.
“Ông chủ Nghiêm, em đã giúp anh chỉnh âm xong ba cây đàn piano rồi đấy.” Lương Đình Không không cho anh cơ hội từ chối, cầm lấy chìa khóa xe, kéo Cận Tông chạy biến.
Cận Tông chưa từng ngồi xe phân khối lớn đắt tiền bao giờ. Chiếc xe của Nghiêm Lệ là dòng MV Agusta Dragster RR SCS đã qua độ chế.
Vốn là một chiếc xe đua của thương hiệu Augusta đến từ Ý, Nghiêm Lệ đã bỏ ra số tiền lớn để biến nó thành chiếc naked bike phù hợp chạy trong thành phố, có thêm chỗ ngồi phía sau.
Mã lực cực mạnh, vào cua ổn định, có chức năng bứt tốc, kết hợp cả côn tay và côn tự động, tăng tốc chỉ trong chớp mắt.
Đến mức Lương Đình Không chỉ mất mười phút để đưa Cận Tông đang ngồi sau xe về đến nhà. Mười phút đó khiến Cận Tông sợ đến mức suýt ngất.
Trước kia cô từng ngồi sau xe máy của Cố Khuynh, Cố Khuynh lái xe cũng rất “dã”.