◎ Tiên nữ hạ phàm cũng cần phải có cơ hội ◎
Đúng lúc này, cửa phòng làm việc bị đẩy ra. Phương Tề Hân vừa xuống lầu ký nhận chuyển phát nhanh đã quay lại.
Vừa bước vào, nhìn thấy tay Lương Đình Không đang cầm máy ảnh, còn Cận Tông thì đang mặc bộ trang phục kia, cô ấy lập tức mắng xối xả vào mặt cậu em họ:
“Lương Đình Không, em cho người ta mặc quần áo quỷ quái gì thế hả? Không phải chị nhờ em thiết kế bộ này cho bạn nữ chị quen sao? Em bắt con gái nhà người ta mặc linh tinh cái gì đấy?”
“JK mà cũng cần thiết kế á?” Lương Đình Không lập tức phản bác vẻ không đồng tình. “Chẳng phải JK trên toàn thế giới đều giống nhau sao? Không thể vì chị thêm cái dây ren với tất đùi có đai kẹp mà gọi là thiết kế độc lập được, đúng không?”
“Em bớt mồm mép cho chị. Còn ba ngày nữa là khai giảng rồi, nhìn cái đầu tóc trắng với hình xăm trên cổ em đi. Em tưởng xăm màu trắng thì người ta không nhìn thấy chắc? Liệu hồn mà đi xử lý nhanh lên, đừng để giáo viên chủ nhiệm lại gọi điện làm phiền người nhà.” Phương Tề Hân vừa nói vừa giáo huấn cậu em họ ngỗ nghịch.
“Em cứ không sửa đấy, để xem lần này Ngô Nhân Ái làm gì được em. Học kỳ mới này em cứ để nguyên thế này đi học.” Lương Đình Không ném cái máy ảnh sang một bên.
Đúng lúc đó, điện thoại trong túi quần jean của anh vang lên.
Anh vừa bắt máy đã tuôn ra một tràng chửi thề: “Mẹ kiếp, lại là lũ ngu bên trường 17 à? Lần trước chẳng phải đã quỳ xuống hát Quốc tế ca cho ông đây nghe rồi sao, hôm nay lại muốn kiếm chuyện à? Nói tao cướp bạn gái nó á? Đầu óc có bệnh không thế? Là con nhỏ đó tự dính lấy tao, ở quán bar tự tốc váy cho tao xem, xong rồi còn nhét kẹo mút vào… nói là tao làm á? Ông đây một đời trong sạch, ai trên đường Đình Lâm mà không biết danh hiệu ‘Không gia’ của tao. Nói tao làm trò mèo với cái kẹo mút của nó, không đến mức đấy chứ? Ông đây không đói khát đến thế…”
“Tao nhấn mạnh lại lần nữa, tao thật sự không nhìn, nếu tao nhìn tao tự chọc mù hai mắt. Muốn xem kiểu ăn kẹo mút đấy thì cũng phải để dành cho vợ tao xem chứ, đúng không?”