◎ Đừng tưởng tôi ngốc ◎
11 giờ đêm, Lương Đình Không không nhớ mình đã bao nhiêu lần giật lấy chén rượu từ tay Cận Tông. “Đừng uống nữa, uống nữa là say đấy.”
Tối nay Cận Tông đã uống không ít. Ban ngày cô có xích mích với Ngũ Minh Vĩ, tối đến cô mượn cớ chúc mừng sinh nhật cậu ta, liên tục mời rượu. Từ lúc cắt bánh kem đến giờ, cô đã mời Ngũ Minh Vĩ mười mấy ly rồi.
Phòng bao có bao nhiêu loại rượu, cô đều rót ra chúc Ngũ Minh Vĩ sinh nhật vui vẻ.
Ngũ Minh Vĩ không muốn tiếp, cô cũng không từ bỏ. Mặc kệ Ngũ Minh Vĩ đi đâu, nói chuyện với ai hay chơi trò gì, cô đều chạy tới, lôi kéo cậu ta thi uống rượu.
Cận Tông giao kèo, ai thua thì phải làm một việc cho người thắng.
Cuối cùng, Ngũ Minh Vĩ cũng chịu thua, cái sinh nhật này đúng là thất bại thảm hại.
Thực ra từ lúc thấy Cận Tông mang sầu riêng đến phá đám, cậu ta đã mất hết hứng thú vui chơi rồi.
“Ngũ Minh Vĩ, cậu thua rồi!” Cận Tông dốc ngược chiếc ly rỗng vừa uống cạn một hơi rượu Lan Lưỡi Rồng, khoe với Ngũ Minh Vĩ.
Ly rượu trên tay Ngũ Minh Vĩ vẫn còn đầy nguyên.