◎ Đừng dây vào những kẻ không thể dây ◎
Buổi hợp xướng kết thúc, học sinh tản ra, nhiều người cùng nhau ùa về phòng thay đồ.
Cận Tông và Ôn Diễm cũng đi theo đám đông.
Cuối cùng cũng có cơ hội nói chuyện riêng với Cận Tông, Ôn Diễm hỏi ngay: “Cận Tông, tối qua cậu và Lương Đình Không không xảy ra chuyện gì chứ?”
Cận Tông trả lời: “Không có.”
“Tối qua cậu ấy gọi điện cho tớ, bảo tớ nói dối với bà nội cậu là cậu ngủ ở nhà tớ. Tớ làm theo rồi.” Ôn Diễm nhắc lại chuyện tối qua. “Hôm nay về cậu nhớ đừng lỡ miệng đấy nhé. Có phải tối qua cậu đến tiệc sinh nhật Ngũ Minh Vĩ không?”
“Ừ, tớ tặng găng tay của cậu giúp cậu rồi. Ngũ Minh Vĩ đã nhận.” Tối qua dù sao cô cũng coi như hoàn thành được mục đích ban đầu khi đến đó.
“Thật á?” Đôi mắt trong veo như nai con của Ôn Diễm ánh lên niềm vui sướng.
“Thật.” Cận Tông gật đầu. “Cậu cứ chờ xem, cậu ta sẽ đeo đến trường cho mà xem.”
Ôn Diễm ngượng ngùng, lí nhí phủ nhận: “Chắc cậu ấy không đeo đâu, nhưng mà chỉ cần cậu ấy chịu nhận là tớ vui lắm rồi.”