◎ Chúng tôi chỉ là bạn cùng bàn mà thôi ◎

Kể từ lần cùng đến quán lẩu niêu nhà Vương Việt, Trần Mộc Vũ và Cận Tông đã trở nên quen biết. Thỉnh thoảng tan học, Trần Mộc Vũ lại rủ Cận Tông đi ăn cơm, và địa điểm quen thuộc vẫn là quán lẩu nhà Vương Việt.

Trần Mộc Vũ học trường Nam Sơn. Ngôi trường này toàn là những học sinh ưu tú, hoặc là thành tích văn hóa cực đỉnh, hoặc là có năng khiếu nghệ thuật xuất sắc. Học phí ở đó đắt cắt cổ.

Trần Mộc Vũ là học sinh năng khiếu nghệ thuật, cô ấy muốn thi vào Học viện Múa. Cô gái tên Ngô Đàn Lệ, người đã kéo Lương Đình Không đi xem biểu diễn sau buổi hợp xướng kỷ niệm thành lập trường lần trước, chính là đối thủ sống còn của Trần Mộc Vũ trong kỳ thi sắp tới. Hai người họ đều nhắm đến cùng một trường múa, cùng một chuyên ngành mà mỗi năm chỉ tuyển vài người. Ai tốt nghiệp từ đó ra cũng đều trở thành diễn viên múa chính của các đoàn vũ kịch danh tiếng.

Trần Mộc Vũ biết Ngô Đàn Lệ muốn lợi dụng quan hệ nhà Lương Đình Không để đi cửa sau.

Mẹ Lương Đình Không là nghệ sĩ piano nổi tiếng thế giới, quen biết rất nhiều tên tuổi lớn trong giới âm nhạc cổ điển và múa. Nếu có thể cặp kè với Lương Đình Không, sự nghiệp sau này của Ngô Đàn Lệ coi như một bước lên mây.

Hôm nay là thứ Tư, Trần Mộc Vũ biết Ngô Đàn Lệ lại giở trò quấn lấy Lương Đình Không.

Cô nàng tức tối nói với Cận Tông: “Cận Tông, cậu không thể công khai dằn mặt con nhỏ Ngô Đàn Lệ đó một trận sao? Bảo cậu ta đừng có làm phiền người đàn ông của cậu nữa, nói cho cậu ta biết Lương Đình Không là chậu đã có hoa rồi.”

Cận Tông đang cắm cúi ăn lẩu, nghe vậy suýt bị bỏng lưỡi.

Cô ngạc nhiên nhìn Trần Mộc Vũ, không hiểu sao cô ấy lại gán cho Lương Đình Không cái danh xưng đó.