◎ Vậy gọi một tiếng… bạn trai đi. ◎
Trên đường đi, Lương Đình Không bật dàn âm thanh, anh hỏi ý kiến Cận Tông: “Em muốn nghe gì?”
“Châu Kiệt Luân.” Cận Tông buột miệng trả lời.
Trong những tình huống như thế này, các cô gái thường sẽ tỏ ra mình thật nghệ thuật, kể tên một vài nghệ sĩ indie ít người biết đến, để các chàng trai cảm thấy họ có gu thưởng thức đặc biệt.
Lương Đình Không luôn được vây quanh bởi rất nhiều cô gái, và anh cũng từng lái xe chở họ đi chơi.
Anh đã gặp trường hợp này không biết bao nhiêu lần. Lương Đình Không luôn rất ga lăng, chiều theo ý họ, tôn trọng sở thích của họ, bật những bài hát và bản nhạc họ muốn nghe.
Nhưng đây là lần đầu tiên anh gặp một cô gái nói ra cái tên Châu Kiệt Luân một cách qua loa và tự nhiên đến thế.
“Cận Tông, em có thần tượng ai không?” Lương Đình Không hỏi. Anh ngồi cùng bàn với cô bao lâu nay, anh chưa từng thấy cô bộc lộ chút tiềm năng nào của một fan girl.
“Không.” Cận Tông trả lời.
“Sao em không thích mấy anh chàng idol đang nổi đình nổi đám bây giờ nhỉ?” Lương Đình Không tò mò. Hình như trong trường, mười cô thì có đến tám, chín cô theo đuổi thần tượng.