◎ Có phải vì nhà cậu ta giàu không? ◎

Thân hình cao gầy gọn gàng của anh càng lúc càng áp sát.

Nhận ra anh thực sự động lòng rồi, Cận Tông dùng sức đẩy Lương Đình Không ra: “Nhưng em không muốn.” Cô cảm thấy anh quá dính người, ngày nào cũng hôn hít, ở trường cũng chẳng kiêng dè gì.

“Vừa nãy ở văn phòng thầy, anh bảo em thi trường nào thì anh thi trường đó là có ý gì?” Cận Tông hỏi.

“Cái này gọi là thuyền theo lái, gái theo chồng. Thế mà em cũng không hiểu à?” Lương Đình Không nghịch một lọn tóc của Cận Tông, nhẹ nhàng quấn quanh ngón tay. Cuối cùng anh cũng hiểu câu “ngón tay quấn quanh sự dịu dàng” trong sách văn học nghĩa là gì. Giọng điệu anh mềm mại tán tỉnh cô.

“Cút đi.” Cận Tông không thèm để ý đến thái độ cợt nhả của anh.

“Gì cơ, em cướp mất sự trong trắng của anh rồi, thì em phải chịu trách nhiệm với anh chứ?”

Lương Đình Không vẫn không giận. Dường như khi không nghiêm túc, anh luôn mang vẻ lười biếng, cười như không cười thế này.

Cận Tông dở khóc dở cười: “Anh dai như đỉa ấy.”

“Thì cũng tại em câu dẫn giỏi quá thôi.” Anh nhếch môi, ánh mắt đầy trêu chọc.