◎ Cho heo ăn no một chút, nó sẽ không khóc nữa. ◎
7 giờ tối, Cận Tông tan làm ở cửa hàng tiện lợi. Vương Nhứ Lam gọi điện thoại tới, hơi thở yếu ớt, run rẩy nói bà đau tim quá. Cận Tông biết bà đánh mạt chược nhiều, bệnh cũ tái phát. Chỉ là cô không ngờ nó lại đến nhanh như vậy.
Sáng sớm cô đã dặn bà đừng thức khuya đánh bài, nhưng bà nhất quyết không nghe.
Cận Tông vội vàng bắt xe về hẻm Hòe Tửu. Trời tối đen, cô bước vào khu tập thể, ngẩng đầu nhìn lên, căn nhà cô và Vương Nhứ Lam ở vẫn tối om, không bật đèn.
Không khí Tết Nguyên Đán ngập tràn trong khu tập thể, rất nhiều người đi làm xa đã trở về đoàn tụ. Nhà người ta náo nhiệt, đèn hoa rực rỡ, chỉ có nhà cô yên tĩnh như tro tàn.
Thấy Vương Nhứ Lam ở nhà mà không bật đèn, Cận Tông có dự cảm chẳng lành. Cô rảo bước lên lầu, mở cửa lao vào, phát hiện Vương Nhứ Lam nằm trên giường trong phòng ngủ, hai mắt trợn ngược, bất động.
Cận Tông nín thở, sợ hãi lại gần, cô đưa tay lên mũi bà, vẫn còn hơi thở.
Cô lay cánh tay bà cụ, phát hiện bà nặng trĩu. Khi mất ý thức, cả người bà cứng đờ, nặng như tảng đá.
Cận Tông kéo mãi cũng không dậy nổi.
Biết cần phải đưa bà đi bệnh viện gấp, Cận Tông lấy điện thoại gọi 120, cô lắp bắp báo địa chỉ, cô nói trong nhà có người lên cơn đau tim, vừa khóc vừa hét: “Làm ơn nhanh lên một chút, cầu xin mọi người.”