◎ Muốn cùng anh đến Cục Dân Chính ◎
Không đợi Cận Tông làm nũng thêm nữa, anh đã cúi xuống, hôn lên đôi môi đang nức nở của cô, mê hoặc trêu đùa vài cái rồi mạnh mẽ áp đảo.
Một lát sau, dưới cái nhìn chăm chú của Cận Tông, anh tùy ý nhặt một hộp bao cao su rơi trên giường, bóc ra.
“Giúp anh.” Anh dán môi lên môi cô, gằn từng chữ đầy sắc dục, giọng nói nhẹ như bông tuyết rơi đêm đông, nhưng lại chứa đầy dục vọng dính nhớp.
Cận Tông cắn môi, nhìn thẳng vào mắt anh, không chịu đáp lại.
Trong căn phòng ấm áp, cơ thể rắn chắc của anh tỏa ra sức nóng hừng hực như mặt trời rực lửa, nhưng làn da trắng lạnh lại ánh lên vẻ lạnh lùng trong suốt.
Anh vừa chói mắt vừa mê người, vừa mâu thuẫn lại vừa phức tạp.
Lần gần nhất Cận Tông thấy anh như thế này là đêm anh say rượu. Đêm đó, anh say bí tỉ, lý trí mỏng manh như sợi chỉ treo chuông.
Chính vì sợ cô và Cố Khuynh có gì đó nên anh không kìm được, muốn giận dỗi giành lấy lần đầu tiên.
Sau này biết Cố Khuynh chưa từng vượt quá giới hạn, không chỉ Cố Khuynh, mà bất kỳ ai cũng chưa từng, anh không còn làm khó cô nữa.