◎ Công khai bà xã đáng yêu của anh ◎

“Hạn mức thẻ tín dụng của ông đây là vô hạn, thẻ của ngân hàng Cận Tông phát hành càng vô hạn, em cứ dùng thoải mái.” Lương Đình Không nói.

“Cút đi.” Cận Tông vốc một nắm khoai tây chiên nhét đầy vào miệng anh như cho cún ăn, chặn cái miệng không nói lời cợt nhả thì lại giở trò lưu manh kia lại. “Một ngày anh không lưu manh thì anh chết à?”

Lương Đình Không cười ăn hết chỗ khoai tây chiên Cận Tông bón, nuốt xong vẫn thích trêu cô: “Chỉ lưu manh với em thôi.”

Anh cảm thấy cô bây giờ đã trưởng thành, khác hẳn hồi cấp ba. Hồi đó cô chẳng hiểu thế nào là nũng nịu đáng yêu, giờ thì nũng nịu hết phần thiên hạ, anh thích cô vì anh mà thay đổi như vậy.

Hai người vừa đi vừa cãi nhau chí chóe về đến Lưu Ly Truân.

Lương Đình Không đỗ xe xong. Cận Tông ngồi ghế phụ chuẩn bị xuống xe.

Nãy giờ Lương Đình Không lái xe nên anh phải kìm nén, giờ anh mới kéo cô lại, ôm vào lòng, cúi đầu hôn ngấu nghiến lên đôi môi anh đào luôn bướng bỉnh không chịu nghe lời anh.

Anh ép nhẹ lưng cô vào vô lăng, đưa lưỡi thô ráp vào khoang miệng nhỏ hẹp của cô, cuốn lấy đầu lưỡi đinh hương mềm mại, lực đạo từ nhẹ nhàng chuyển sang mạnh bạo, từ dỗ dành chuyển sang chiếm đoạt.

Hôn đến mức Cận Tông ù tai hoa mắt, ướt đẫm mi, cuối cùng cô sắp bị anh làm cho ngạt thở, mở mắt ra chỉ thấy khuôn mặt tuấn tú nhuốm màu dục vọng nhưng cũng đầy thâm tình của anh.