Chờ Ôn Diễm chạy biến mất như con thỏ nhỏ hoảng sợ, Ngũ Minh Vĩ quay sang cười với thầy Ngô:
“Thầy thấy chưa, đây mới gọi là trêu chọc. Hôm nay là lần đầu tiên em chủ động trêu chọc một cô gái đấy, trước đây em có bao giờ làm thế đâu.”
Ngừng một chút, anh nhìn về phía cuối hành lang nơi Ôn Diễm vừa biến mất, huýt sáo một tiếng vang dội, đầy vẻ ngông nghênh, cố ý để cô nghe thấy.
Rồi anh quay lại nói tiếp: “Cậu ấy vừa gọi thầy là thầy Ngô, lại mặc đồng phục trường mình. Thầy quen cậu ấy à? Giới thiệu cho em chút đi.”
Thấy cậu học trò vẫn giữ thái độ bất cần đời, đùa cợt ngay cả trong hoàn cảnh này, thầy Ngô tức giận vỗ vai Ngũ Minh Vĩ: “Em nghiêm túc chút đi! Cô bé lớp 5 đó có anh trai là kiểm sát viên đấy. Em mà không lo học hành đàng hoàng, sau này coi chừng bị anh cô ấy tống vào tù.”
“Ồ, em gái kiểm sát viên cơ à? Ghê gớm thật, em sợ quá cơ, không dám dây vào đâu.” Ngũ Minh Vĩ cười nhạt, giọng điệu vẫn lười biếng và ngông nghênh như cũ.
Hàm răng trắng đều tăm tắp lộ ra khi anh cười, ánh mắt lóe lên tia tinh quái khiến thầy Ngô nhức cả mắt.
Khi thầy Ngô tưởng rằng anh đã bỏ ý định hoang đường đó, thì anh lại bồi thêm một câu cụt lủn: “Mới là lạ.”
Thầy Ngô vỗ vai anh mạnh hơn: “Đừng có tơ tưởng linh tinh. Anh trai cô bé đúng là kiểm sát viên, cô bé mới chuyển vào lớp 5 nhờ quan hệ đặc biệt đấy.”
“Ồ. Lại còn quan hệ đặc biệt. Biết rồi, thú vị đấy. Chọn cậu ấy đi.”