Tối hôm đó, Ôn Diễm đang ngồi làm bài tập ở nhà. Hứa Quỳnh Linh mang vào cho cô cốc sữa nóng và đĩa bánh quy mới nướng.
Đến 9 giờ rưỡi, bụng bắt đầu réo nhưng cô chẳng muốn động vào đĩa bánh mẹ làm. Ngày nào cũng ăn, cô đã ngấy tận cổ rồi.
Bài thi làm dở dang, cô cầm ví tiền lẻ, xuống siêu thị dưới nhà mua vài gói khoai tây chiên và chai nước ngọt. Mua xong, cô xách túi đồ, lững thững đi bộ về phía khu chung cư Bạc Thành Hoa Uyển.
Đột nhiên, có tiếng gọi khàn khàn vang lên trong đêm mưa.
“Ôn Diễm.”
Người đó đứng trong bóng tối nơi góc hẻm cũ kỹ, ánh đèn đường vàng vọt hắt lên bóng dáng cao lớn. Giọng nói ấy như đang thì thầm một lời tỏ tình bí mật, khẽ khàng gọi tên cô.
Mưa phùn lất phất, gió thu se lạnh cuốn theo những chiếc lá vàng. Cô gái nhỏ mặc bộ váy ngủ màu trắng sữa kiểu dáng cổ điển, dịu dàng và có chút gợi cảm, mái tóc đen dài vừa gội còn vương mùi hương thoang thoảng.
Cô cầm chiếc ô trong suốt, bước từng bước nhỏ về phía người đàn ông ấy.
Ôn Diễm ngẩng đầu, xác nhận đó chính là anh. Anh đứng dưới mái hiên cũ, miệng ngậm điếu thuốc, đôi mắt sáng ngời nhìn cô, vẻ mặt vừa lưu manh vừa quyến rũ.
Tim Ôn Diễm đập loạn nhịp, không biết nên nhảy ra khỏi lồng ngực hay chìm sâu xuống đáy.