Có lẽ là như vậy, sau kỳ thi đại học Ngũ Minh Vĩ đã tận tình vui chơi suốt hơn một tháng trời, nên cũng có lúc quên mất “Tiểu Ôn Nhu” của anh.

Hẳn là anh sẽ không đoán được, Tiểu Ôn Nhu mỗi tối đi ngủ đều đặt chiếc bình thủy tinh đựng chú cá chọi xanh lam ánh kim bên gối, để nó bầu bạn cùng mình đi vào giấc ngủ, bởi vì đó là sự “Thích” mà Ngũ Minh Vĩ dành tặng cô.

Thấy ánh mắt vốn dĩ lơ đãng của Ngũ Minh Vĩ bỗng nhiên trở nên tập trung, nhìn chằm chằm về một hướng, Bùi Ngôn Triệt quay đầu nhìn theo, bắt gặp bốn cô gái đã đặt lịch trước, hôm nay đến quán chơi kịch bản sát.

Bùi Ngôn Triệt liếc mắt một cái là nhận ra ngay đó là những nữ sinh vừa thi đại học xong. Chắc chắn là đến từ một trường cấp ba tốt. Cách trang điểm, thậm chí ánh mắt và biểu cảm đều thiên về sự nội liễm, ngoan ngoãn.

Trong đó có một cô gái dáng người cao ráo nhất, thân hình đẹp nhất, buộc tóc đuôi ngựa đơn giản, mặc một chiếc áo sơ mi tay bồng màu xanh bạc hà, phối cùng chân váy voan dài trắng như tuyết, trên vai đeo chiếc túi vải canvas đơn giản. Một bên tai còn đeo hờ chiếc tai nghe dây.

Khuôn mặt trắng ngần như sứ, đôi mắt long lanh như nước. Khí chất vừa dịu dàng lại vừa thanh lệ, giữa ngày hè nắng chói chang khiến người ta nhìn vào bỗng thấy tâm tình vô cớ trở nên tốt đẹp.

Từ lúc bốn người họ bước vào, đôi mắt đào hoa của Ngũ Minh Vĩ đã nhìn chằm chằm không rời, ánh mắt trắng trợn dán chặt lên người cô gái ấy.

“Người quen à?” Bùi Ngôn Triệt hỏi. Câu hỏi không có chủ ngữ, nhưng đương nhiên là ám chỉ Ôn Diễm.

“Cùng trường cấp ba.” Ngũ Minh Vĩ nhàn nhạt trả lời, khóe miệng vương một chút ý cười nghiền ngẫm. Không ngờ “bé ngoan” lại đến chốn này chơi, còn vừa khéo đụng phải anh.

Một cô gái ngồi cạnh hai người cười hỏi: “Ngũ Minh Vĩ, không phải là người thầm thương trộm nhớ anh tìm đến đấy chứ?”