Đêm ngoại ô yên tĩnh, tại căn gác mái không ai hay biết, Ôn Diễm bị Ngũ Minh Vĩ gắt gao ôm chặt trong vòng tay.

Kẻ xấu xa này hết mực trêu chọc cô, thậm chí còn yêu cầu cô tối nay đến phòng anh qua đêm.

Ôn Diễm ngồi treo chân trên bàn gỗ, thẹn thùng khó nhịn, cô hoảng hốt không thôi. Ngay lúc cô lấy hết can đảm định từ chối, Bùi Ngôn Triệt dẫn theo một đám công tử bột từ dưới lầu đi lên.

Bọn họ muốn đánh bài trên gác mái, cảm thấy nơi này yên tĩnh nhất, xưa nay vẫn là địa điểm thích hợp nhất để thức đêm vui chơi khi màn đêm buông xuống.

Ôn Diễm nghe thấy tiếng cười đùa của họ, cô bị dọa cho giật mình, nước mắt vừa ngừng lại rào rào rơi xuống, khóe mắt đỏ hoe. Dáng vẻ khiếp đảm sợ hãi của cô chọc cười Ngũ Minh Vĩ, anh thật sự không ngờ “bé ngoan” lại ngây thơ đến vậy.

“Có người đến, sẽ thấy chúng ta mất…” Ôn Diễm thì thào.

“Thì để cho bọn họ thấy anh hôn Diễm Diễm thế nào.” Ngũ Minh Vĩ cười bất cần, anh không những không đưa cô đi trốn, mà còn tiếp tục càn quấy trên môi cô, bàn tay hư hỏng còn đang trêu chọc dải nơ thắt trên chiếc váy cotton của cô.

“Không cần, cầu xin anh…” Ôn Diễm xấu hổ muốn chết.

“Anh muốn.” Ngũ Minh Vĩ ngang ngược tuyên bố.

Giây tiếp theo, anh vẫn bế bổng cô lên, để cô dính sát vào lồng ngực mình, giấu khuôn mặt nóng bừng vào lớp áo sơ mi trắng của anh.