Ôn Diễm bị những cái hôn nửa vời của nam sinh trêu chọc đến ướt át cả hốc mắt, nhịp tim dồn dập, làn da toàn thân đều rịn ra một lớp mồ hôi mỏng.
“Không được nhìn, anh thật là… đừng bắt nạt em nữa…”
Ôn Diễm biết Ngũ Minh Vĩ đang giận. Rõ ràng mùa hè vừa rồi cô đã nhận lời ở bên anh, làm bạn gái anh, nhưng đến Tân Thành, cô lại trốn tránh anh.
Bởi vì Ôn Diễm ghen. Tại sao Ngũ Minh Vĩ lên đại học vẫn bị nhiều cô gái thèm muốn như vậy?
Hồi cấp ba cũng thế, Ôn Diễm chỉ có thể làm một bông hoa nhỏ bé mờ nhạt giữa rừng hoa khoe sắc vây quanh anh.
Hiện tại lên đại học, Ôn Diễm là bạn gái của anh, cô không muốn phải chung sống với anh theo cách giống như hồi cấp ba nữa.
Chính vì suy nghĩ đó, cô mới liên tục tránh mặt anh.
“Anh kiểm tra xong rồi, đều trắng trẻo cả.”
Sau khi nhìn hết và “ăn sạch” cô gái nhỏ, Ngũ Minh Vĩ khàn giọng đưa ra đánh giá đầy khách quan, anh vươn tay kéo khóa váy lên giúp cô.
Sau màn trêu chọc “hư hỏng” này, Ngũ Minh Vĩ cảm thấy nỗi uất ức vì bị “Tiểu Ôn Nhu” bỏ rơi mấy ngày khai giảng cuối cùng cũng được đền bù thỏa đáng.