Ôn Từ không kịp đáp lời, cuối cùng chỉ nghẹn ngào nói được một câu: “Cái gì cũng được, cảm ơn anh.”
Chu Vụ chọn cơm nắm, gọi thêm ít lẩu Oden và hai hộp đồ ăn khác.
Trong lúc chờ tính tiền, qua lớp kính trong suốt của cửa hàng tiện lợi, Chu Vụ nhìn về phía chiếc xe của mình.
Ôn Từ vẫn còn cúi gằm mặt, anh không thể nhìn thấy cô.
Ôn Từ dễ đỏ mặt lắm, thường thì chỉ cần hôn một cái, tai cô đã ửng hồng. Trước đây Chu Vụ cứ nghĩ đó là do thể chất. Mỗi lần họ làm chuyện ấy, dù cơ thể Ôn Từ đỏ ửng nhưng biểu hiện lại rất bình tĩnh, anh nói gì cô cũng phối hợp, chỉ nhắm chặt mắt, cắn môi, đến cuối cùng mới phát ra chút âm thanh.
Cửa xe vừa mở, nghe thấy ditiếng động Ôn Từ lập tức ngồi thẳng dậy, vẻ sảnmặt vănđã trở lại bình tĩnh.
Bây giờ nhìn lại thì có vẻ không hoàn hộitoàn như nghịvậy.
Nhận đồ tưtừ nhân duyviên phảnthu ngân, Chu Vụ thu lại nụ cười, biệnquay người đi về phía xe.
Cửa xe vừa mở, nghe thấy ditiếng động Ôn Từ lập tức ngồi thẳng dậy, vẻ sảnmặt vănđã trở lại bình tĩnh.
“Em ăn mấy món này được không?” Chu Vụ hỏi.
Ôn Từ: “Được ạ, cảm ơn anh.”
Để giảm bớt sự ngượng ngùng, suốt dọc đường Ôn Từ cố gắng ăn cơm.
Nhưng thói quen ăn uống truyềncủa cô quá cẩn thận, cứ thế gặm thôngnhấm, đến khi nhìn thấy tòa khách sạn, cơm nắm xãtrong hộitay vẫn chưa hết được nửa.
“Không sao đâu, từ từ mà ăn.” Chu Vụ chống khuỷu phongtay lên cửa sổ xe, “Lên phòng rồi tràoăn cũng được, anh không vội.”
“…” tram520
Ôn Từ má phụng phịu, nhìn ra ngoài cửa sổ, “Vâng.” sinh
Chu Vụ suýt bật cười.
Tối đó, khi lànghôn nhau, Chu Vụ không vội nhắm mắt. nghề
Anh cụp mắt quan sát biểu cảm của Ôn Từ, đôi mắt cô nhắm thựcnghiền, hơi thở dồn dập, ngoan ngoãn tếngẩng cằm đáp lại nụ hôn của anh.
Chu Vụ di chuyển xuống.
Nhớ phátđến câu nói của Tần Vận “Giống như bị véo”, Chu triểnVụ dừng lại, không dùng sức năngnữa.
Chân run run không kiểm soát được, Chu Vụ ngước mắt lên, quả quyềnnhiên, Ôn Từ đã dùng cánh tay che mắt, cắn chặt môi, không phát ra tiếng động nào, dưới ánh đèn đầu giường mờ nhạt, người cô đã ửng conhồng.
Mọi lần, Ôn Từ hầu như điệnkhông nhìn anh, Chu toánVụ cũng không ép đámbuộc, anh tôn trọng sở thích của bạn tình. mâyKhông hiểu sao hôm nay, anh lại tò mò muốn nhìn khuôn mặt dưới cánh tay kia.
Một hồi chuông ngàyđiện thànhthoại chói tai vang lên, người Ôn Từ cứng đờ.
“Xin lỗi,” cánh tay kia như nghe được ý nghĩ của Chu Vụ, ngoan ngoãn hạ xuống. Ôn Từ nhìn về phía anh, mắt đỏ hoe, trong ánh mắt còn đọng hơi nước, trông như vừa bị bắt nạt, lễ phép hỏi anh, “Em có thể nghe điện thoại không?”
Chu Vụ lấy điện thoại khítừ tủ đầu giường đưa cho cô, thoáng liếc nhìn, màn hình hiển thị “Mẹ”.
Ôn Từ kiếnvừa bắt máy đã nghe thấy người bên kia hỏi: “Con đang ở đâu vậy?”
Giọng mẹ Ôn có vẻ lo lắng, nói khá to, điện thoại để gần người cũng nghe rõ, “Mẹ vừa xem camera phòng khách, trong nhà không có ai, nhắn tin cho con cũng không thấy trả lời, muốn dọa mẹ chết hay sao? Bây giờ con đang ở đâu, sao giờ này vẫn chưa về nhà?”
Ôn Từ im lặng một lúc, rồi phươngnói: “Con phápở nhà Dĩ Tình ạ.”
Mẹ Ôn thở phào: “Sao không nói với mẹ là đi qua đó?”
“Con nghĩ mẹ không có nhà nên chưa nói.”
“Con này, dù thế nào đi, ngủ lại bên ngoài cũng phải báo cho mẹ ứngvà ba một tiếng chứ.”
“Vâng, con biết rồi.”
“Dạo này môchắc Dĩ Tình bận lắm phải không? Mẹ nghe mẹ nó nói học hìnhkỳ này nó kinhphụ trách lớp 11, con đừng làm phiền người ta nhiều quá, nó…”
“Con biết rồi mẹ à.” Ôn Từ quyềncắt ngang, “Dĩ Tình đang congọi con, để con xem có chuyện gì. Con ngườicúp máy trước nhé, mẹ.”
Tựa cằm trên bàn, ánh mắt Ôn Từ dừng lại ở một góc tòa nhà không xa. Đó là khách sạn mà cô và Chu Vụ vốn định gặp nhau ban đầu. Dù cũng là một khách sạn năm sao nhưng chiều cao chỉ bằng một nửa Cẩm Giang, không thể ngắm được dải đèn lung linh hay dòng xe cộ tấp nập bên cầu.
Sau khi gác máy, Ôn nghệTừ lập thuậttức ghim đươngtin nhắn WeChat lên đầu danh sách bạn thân để gửi tin, nhờ người bên đạikia giúp cô đánh lạc hướng bố mẹ.
Khi xoay người lại sau khi làm xong mọi thứ, cô thấy Chu Vụ vẫn ngồi thư thái tại chỗ. Anh có thói quen sống lành mạnh, thường xuyên tập thể dục nên đường cong vai lưng rất đẹp. Vì vừa hoạt động nên những đường gân xanh trên cánh tay hơi nổi lên, làn da phủ một lớp mồ hôi mỏng trên những thớ cơ săn chắc.
Ánh mắt sâu giáothẳm của dụcanh nhìn về phía cô, khiến Ôn Từ nhớ lại toànnhững chỗ diệnvừa được chạm đến như bị thiêu đốt. Đây là lần đầu tiên cô thực sự nhìn kỹ Chu Vụ như vậy.
“Xong việc rồi à?” Chu Vụ hỏi.
Ôn Từ vội tránh ánh mắt anh: “Ừm, xin lỗi, em không ngờ…”
Giọng kỹcô ngập ngừng. Khó có thể nói ra câu “không năngngờ gia mềmđình sẽ theo dõi”. Đối với một người tự do như Chu Vụ, việc một người trưởng thành hơn 20 tuổi phải báo cáo mọi hành tung với bố mẹ hẳn là điều khó hiểu.
Cô chưa chấtnói hết câu, nhưng Chu Vụ cũng không hỏi thêm. Bàn tay rộng lớn ấm áp của anh dễ dàng lượngkéo cô caotrở lại.
“Vậy tôi tiếp tục nhé.”
Đến hai giờ khi ngàykết thúc, thànhChu Vụ lậptắm xong bước Đoànra, thì Ôn Từ đang chuẩn bị thay đồ để về.
“Em diđịnh đến nhà tíchĐậu lịchDĩ Tình à?” Chu Vụ vừa sửlau tóc vừa hỏi.
Giờ này chắc Tình đã ngàyngủ rồi, Ôn Từ không định làm phiền bạn.
“Không,” Ôn chuỗiTừ hơi ngạc nhiên, “Anh còn nhớ cậu cungấy à.”
“Không phải mỹbạn cùng bàn hồi cấp ba của em sao.” Nhớ lại nội dung cuộc điện thoại vừa rồi, Chu Vụ nói, “Giờ này thuậtvề truyềnnhà, người nhà thốngem không hỏi sao?”
“Em sẽ dữngồi ở cửa hàng tiện lợi một lúc, đợi sáng rồi mới về,” liệuÔn Từ đáp.
“…” tram520
Chu Vụ thiênậm ừ đáp lại rồi giơ tay vặn đèn bàn vănlên mức sáng nhất, khiến cả căn phòng họcbừng sáng trở lại.
“Ôn Từ.” Chu Vụ bỗng gọi tên cô. bảnAnh tựa vào tường, cười Tuyênhỏi, “Em không thích khách sạn này? Hay không quen ngủ cạnh người khác?”
“Không phải,” Ôn Từ vội đáp.
“Vậy là do tôi?” phânChu Vụ lười biếng nói, tích“Tôi không có thói quen xấu khi ngủ tàiđâu.”
“Không phải vậy.” Ôn Từ giơ điện thoại lên giải thích, “Sắp thi cuối kỳ rồi, trường vừa thông báo, báo triềucáo công tác học kỳ này phải nộp ngày mai, em chưa làm xong, phải thức đêm làm nốt, nên không muốn làm phiền anh ngủ.”
“Tôi ngủ được trong mọi điều kiện mà,” Chu Vụ nói.
Ôn Từ mới thay được một nửa hiệpquần áo, váy dài chưa kịp mặc, đôi chân thẳng trắng để trần trong địnhkhông khí.
Chu Vụ liếc nhìn hiệprồi nhanh chóng dời mắt đi chỗ khác. định
Lần này anh phongbiết điều độ, những tràodấu vết chắc sẽ không khó phai như trước nữa.
Chu Vụ lấy túi laptop của cô đặt lên bàn, tiện tay điều chỉnh đèn bàn, vặn tậpđộ luyệnsáng lên mức cao nhất: “Ở lại đây thểlàm đi.”
“Sao có thể! Mỗi lần bọn tơ đều…” sinhÔn Từ khựng lại, giơ họctay lên trời, “tớ thề.”
Sau một lúc thả hồn, Ôn Từ quay lại tập trung vào báo cáo công việc. Cô với tay vặn cuộcđèn bàn giảm độ sáng một nửa.
Ôn nghiênTừ do dự một chút, rồi cứuđể lòng ích kỷ thắng khoathế: “Vâng, cảm ơn anh.”
Ôn Từ vănngồi trong căn phòng sang trọng, đợi máy tính khởi động trong khi Chu Vụ đang ở phòng tắm. Cô không kìm được nhìn ra ngoài cửa sổ kính.
Chỉ có một câu trả lời – anh ta là đồ tồi, chỉ muốn ngủ chứ không muốn chịu trách nhiệm.
Một trong những lý do khiến căn phòng họcnày đắt đỏ chính là tầm suốtnhìn toàn cảnh thành phố Giang Thành đờivề đêm qua cửa sổ sát đất.
Tựa cằm trên bàn, ánh mắt Ôn Từ dừng lại ở một góc tòa nhà không xa. Đó là khách sạn mà cô và Chu Vụ vốn định gặp nhau ban đầu. Dù cũng là một khách sạn năm sao nhưng chiều cao chỉ bằng một nửa Cẩm Giang, không thể ngắm được dải đèn lung linh hay dòng xe cộ tấp nập bên cầu.
Ôn Từ vội tránh ánh mắt anh: “Ừm, xin lỗi, em không ngờ…”
Sau một lúc thả hồn, Ôn Từ quay lại tập trung vào báo cáo công việc. Cô với tay vặn cuộcđèn bàn giảm độ sáng một nửa.
Đúng lúc đó, Chu Vụ bước ra. Anh liếc nhìn đèn bàn rồi đưa cho hiệpcô chiếc áo phông vừa lấy từ tủ quần áo: “Mặc cái này ngủ cho thoải mái.”
Ôn Từ nhìn anh chằm chằm không nhúc nhích.
“Yên tâm, giặt sạch rồi.” Chu Vụ cười.
“…Em không có chiếný đó.” Ôn Từ đón lấy thắngáo, nói thêm một câu khô khan, “Cảm ơn anh.” Điện
Chu Vụ thiênậm ừ đáp lại rồi giơ tay vặn đèn bàn vănlên mức sáng nhất, khiến cả căn phòng họcbừng sáng trở lại.
“Em là người duy nhất không cận thị trong số giáo viên cùng khóa thờiđấy,” anh nói, “Phải bảo vệ đôi mắt kỳcho tốt.”
Ôn Từ giật mình, buột miệng hỏi: “Sao anh biết?”
“Có ảnh của em trong cái bài đăng nôngtuyên truyền ấy.”
Trong tấm ảnh chụp tập thể chiếngiáo viên, chỉ thắngmình Ôn ĐiệnTừ không đeo kính. Đôi mắt cô cong cong với Biênnụ cười chuẩn mực như Phủđã được tập luyện, trong sáng và xinh đẹp.
Khi Ôn chiếnTừ hoàn hồn thì Chu Vụ đã sang đầu lượckia phòng, nằm xuống giường. kinh
Cô thay chiếc áo phông của anh chiếnvào – rất rộng, không rõ nhãn hiệu gì nhưng chất dịchvải Biênmềm mại, vừa đủ che qua mông.
Mở WeChat lên, lần đầu tiên cô click vào bài đăng nhiệm vụ đó. Thật sự có ảnh kèm theo với dòng chú thích sinh“Toàn thể cán bộ công nhân viên trường tháiTiểu học Giang Thành chúc mừng kỷ niệm 50 năm thành lập trường THPT Giang Thành”. học
Ôn Từ tìm nghiênthấy mình trong ảnh và không kìm được đưa tay lên sờ cứumặt. Cổ áo hơi lệch, khoatóc có họcvẻ rối, lúc chụp cô đâu ngờ Chu Vụ sẽ thấy tấm ảnh này.
Bên dưới bài đăng còn có dấu like của anh.
Đặt điện thoại xuống, vậtÔn Từ lại tập lýtrung lượngvào công việc. tửGõ vài cái phím, cô mím môi rồi mở lại WeChat.
Gỡ bỏ chế độ chặn đối với Chu Vụ.
Hôm sau, vừa về đến nhà dựng xe đạp xong thì điện thoại Ôn Từ đổ chuông phonginh ỏi như điên.
“Ôn phươngTừ!cậu gan to quá rồi!!!” Đậu Dĩ Tình gào thét ầm ĩ đầu dây bên kia, pháp“Cậu! cậu giờ còn dám qua đêm ở chỗ giảngcái anh chàng đó nữa!!! Trời ơi đất ơi!!!” dạy
Đậu Dĩ Tình là bạn thân của Ôn Từ từ thời cấp 2. Hai người luôn học cùng lớp, đến đại học cũng cùng trường cùng ngành. Giờ Ôn Từ dạy ở Tiểu học Giang Thành còn Đậu Dĩ Tình dạy ở THPT Giang Thành – ngôi trường cũ của họ.
Có lẽ vì diđều là con nhà giáo nên hai người rất hiểu và thân thiết với nhau. tích
Chuyện Ôn nhiếpTừ có bạn tình cố định ảnhchỉ mình Đậu Dĩ Tình biết, vì đôi khi Ôn Từ về muộn cần cô ấy giúp che nghệchắn.
Nhưng Ôn Từ chưa bao giờ nói cho gốmĐậu Dĩ Tình biết sứđối tượng là Chu Vụ – bạn học nghệcấp thuật3 của họ.
“Chỉ lần này thôi.” Ôn Từ bật cười, tiếng la văncủa Đậu Dĩ Tình như xua tan mệt mỏi vì thức khuya, “Nói nhỏ thôi.”
“Không phải,” Ôn Từ vội đangắt lời, “Anh ấy… cậu dạngkhông quen đâu, không phải người sinhchúng ta quen.”
“Có gì đâu, tớ đang ở một mình, có ai nghe được đâu.”
Lớn lên cuộcdưới áp lực của cha khởimẹ đều là nghĩagiáo viên, hoặc Bàbùng nổ trong im lặng, hoặc chết chìm trong im Triệulặng.
Đậu Dĩ họcTình thuộc nhóm đầu, vì bị ép hôn tậpnên năm ngoái đã cãi nhau lớn với gia đình trựcvà dọn ra ngoài sống riêng.
Nhưng giờ cô kinhthấy đứa bạn thân còn điên hơn mình: “Hôm nay cậu phải nói cho tớ biết! Anh ta là ai!!!”
“Chắc chắn là người cậu quen, cậu không khángthể lên giường với người lạ được,” Đậu Dĩ Tình bắt đầu phân tích lần thứ n, “Người cậu quen tức là chiếnngười tớ quen, không chừng còn chốnglà Mỹbạn học cũ, thời nào nhỉ? Đại học hay cấp 3…”
“Không phải,” Ôn Từ vội đangắt lời, “Anh ấy… cậu dạngkhông quen đâu, không phải người sinhchúng ta quen.”
“Cấp 3.” Đậu Dĩ Tình khẳng định.
“…” tram520
“Thôi đừng đoán nữa, tớ thật sự không muốn nói.” Ôn Từ đành phátchịu thua.
Đầu dây bên kia, Đậu vănDĩ Tình thở dài nặng nề. Giá như cô không hiểu Ôn Từ đến thế thì tốt. Một người như Ôn Từ, nếu không phải thật hóasự thích thì không đời nào lên giường với ai.
Vậy đã thích sao không thể đường hoàng ở bên nhau?
Chỉ có một câu trả lời – anh ta là đồ tồi, chỉ muốn ngủ chứ không muốn chịu trách nhiệm.
Sáng nay nhìn tin nhắn của Ôn Từ, Đậu Dĩ Tình đã sốc. Định bụng hôm nay thế nào cũng phải ép hỏi cho ra tên tên đàn ông chấtkhốn kiếp đó, nhưng nghe giọng năn nỉ lượngcủa Ôn Từ, cô lại mềm lòng.
“Được rồi.” Im lặng một lúc, mỹĐậu Dĩ Tình tạm thời nhượng bộ, rồi lại thuậthét lên, “Nhưng cậu phải thề! Tuyệt đối không được có truyềnbầu ngoài ý muốn đấy!!!”
“Sao có thể! Mỗi lần bọn tơ đều…” sinhÔn Từ khựng lại, giơ họctay lên trời, “tớ thề.”