Sáng sớm hôm sau.

“—— Xong rồi, xong rồi, xong rồi! Muộn mất rồi!”

Lạc Thi vội vàng rút phích cắm máy uốn tóc, hoảng loạn đẩy cửa phòng ngủ chạy ra. Hôm nay cô mặc một chiếc áo hoodie màu đen bên ngoài một chiếc váy ren kiểu Pháp màu trắng. Mái tóc đen dài như thác nước xõa đến tận eo, mỗi lọn tóc được uốn cong một cách tinh xảo và hoàn mỹ. Lạc Thi có một chấp niệm đặc biệt với mái tóc xoăn này, nên mỗi lần ra ngoài cô phải mất rất nhiều thời gian để sửa soạn.

Thấy sắp trễ giờ, Lạc Thi cuống quýt chạy ra phòng khách vơ lấy tập nhạc trên sô pha, rồi lại đeo hộp đàn lên lưng. Móc treo trang trí trên hộp đàn cũng lắc lư theo từng động tác của cô. Lạc Thi vội vàng đi một đôi bốt cao cổ màu đen rồi lao ra cửa.

Cửa thang máy ở cách đó không xa đang từ từ khép lại. Lạc Thi thấy vậy vội vàng chạy tới, nhanh chóng bấm nút hai lần.

Vẫn không kịp.

Lạc Thi đeo hộp đàn suýt nữa thì hét lên, đành phải chuyển sang chạy bộ xuống cầu thang.

Ngay khoảnh khắc cô xoay người.

—— “Ting.”

Cửa thang máy lại một lần nữa mở ra.