Gương mặt Lạc Thi vẫn giữ một nụ cười ngọt ngào nhưng có phần cứng đờ, trong đầu cô nhanh chóng suy nghĩ, tại sao anh lại hỏi ngược lại cô như vậy.

Tại sao cô lại nhìn anh, chẳng lẽ anh không biết sao?

Chẳng lẽ muốn cô trả lời:

—— Bởi vì anh đẹp trai?

—— Hay là, tôi thích ngắm anh?

Một lúc lâu sau, cô thử đưa tay ra, nhẹ nhàng kéo tay áo khoác của anh, giọng lí nhí: “…Cái kia.”

“Cái nào?” Ánh mắt Chu Duật Lễ dừng lại trên đầu ngón tay trắng xanh của cô gái, anh không động đậy, chỉ cúi xuống nhìn cô.

Lạc Thi vội vàng thu tay lại, có chút e thẹn mà chớp chớp mắt, thành thật hỏi anh: “…Tập nhạc của tôi, có thể trả lại cho tôi được không?”

“…”

Chu Duật Lễ còn tưởng cô định nói điều gì kinh thiên động địa, cúi đầu nhìn, mới phát hiện anh vẫn còn đang cầm đồ của người ta.