Hành trình từ Pháp đến Ý không xa, chỉ hai giờ sau, phi cơ đã hạ cánh xuống Rome, thủ đô nước Ý.

Hiện tại Chú của Hứa Đình Thâm đã chuyển đến sống ở một thị trấn nhỏ tên là Tivoli, phía đông Rome. Hứa Đình Thâm đã báo trước, nhưng thái độ của ông qua điện thoại vẫn khá dửng dưng, chỉ nói rằng sau khi máy bay hạ cánh sẽ có tài xế đến đón. Tivoli là một địa điểm du ngoạn nổi tiếng của người dân Rome, quanh năm nắng ấm chan hòa, khí hậu vô cùng dễ chịu.

Tài xế là người địa phương, tiếng Anh không tốt lắm nên dọc đường đi Hứa Đình Thâm cũng chẳng nói được mấy câu. Chiếc xe xóc nảy một hồi cuối cùng cũng đến được đích—một trang viên tư nhân.

Lúc này đang là hoàng hôn, ánh chiều tà xuyên qua những tầng mây, chiếu rọi lên những giàn hoa tử đằng đang nở rộ trong trang viên, khiến người ta có cảm giác như đang lạc vào một bức tranh sơn dầu. Dưới sự dẫn đường của tài xế, hai người bước vào phòng khách và cuối cùng cũng gặp được Alberto, chú của Hứa Đình Thâm. Tóc ông đã điểm sương, trên người vẫn mặc tạp dề đen, tay còn cầm một dụng cụ chạm khắc gỗ.

Alberto rửa tay rồi rót cà phê cho hai người, thái độ với Hứa Đình Thâm vẫn rất xa cách. Sau vài câu hỏi thăm qua loa, ông đi thẳng vào vấn đề. Khi biết được mục đích của Chu Duật Lễ, ông có chút kinh ngạc, hỏi lại một lần nữa: “Cháu nói xem, cháu từ Paris chạy đến đây tìm tôi để mua đàn à?”

“Vâng, đã mạo muội làm phiền chú rồi ạ.”

Alberto lặng lẽ đánh giá Chu Duật Lễ. Người đàn ông Trung Quốc trẻ tuổi trước mặt cao lớn, kiêu hãnh, khí chất mạnh mẽ, trông có vẻ địa vị không tầm thường. Nhưng Alberto đã gặp qua biết bao nhân vật thượng lưu, ông không thể dễ dàng phá vỡ quy tắc của chính mình.

“Chàng trai trẻ, đàn của tôi hiện nay chỉ có thể có được thông qua đấu giá. Ba tháng nữa ở Paris sẽ có một buổi đấu giá, đến lúc đó cháu có thể đến xem.” Alberto nói rất thẳng thắn, tiện tay lấy hai cuốn catalogue đưa cho họ. “Trời cũng không còn sớm, đã đến đây rồi thì cứ ở lại đi. Ngày mai có thể để Hứa đưa cháu đi dạo quanh, tôi rất bận, không thể tiếp được.”

Nói xong, Alberto lập tức xoay người định rời đi.

“Chú Alberto?” Hứa Đình Thâm thấy vậy vội vàng đứng lên.