Tại một biệt thự trên đỉnh núi Thái Bình, Hong Kong. Nơi đây yên tĩnh và biệt lập, tách khỏi sự ồn ào náo nhiệt của thành phố, có thể dễ dàng thu trọn cảng Victoria và đường chân trời đô thị vào tầm mắt.

Chu lão, tinh thần vẫn còn minh mẫn, đang mặc một bộ đồ thái cực quyền màu đen, khoan thai luyện võ. Ông tên thật là Chu Tự Sơn, đã ngoài bảy mươi, là người nắm quyền thế hệ thứ hai của gia tộc họ Chu. Kể từ khi từ nhiệm, ông vẫn luôn an dưỡng tại đây, lui về ở ẩn đã nhiều năm.

Lúc này, quản gia vội vã bước tới, ghé vào tai ông thì thầm vài câu. Vẻ mặt Chu lão không đổi, ông chỉ lạnh nhạt đáp: “Bảo nó vào phòng trà đợi.”

Nửa giờ sau, người đàn ông mặc bộ vest may đo màu xanh biển đứng trước cửa sổ, lặng lẽ nhìn xuống cảnh sắc từ đỉnh núi, mãi cho đến khi nghe thấy tiếng bước chân vững chãi phía sau. Đường Hạc Minh xoay người lại, trên mặt nở một nụ cười nho nhã, cung kính gật đầu: “Ông nội.”

Chu lão không đáp, lướt qua anh ta rồi lạnh nhạt hỏi: “Hôm nay đến tìm ông có việc gì?”

Vẻ mặt Đường Hạc Minh vẫn tự nhiên, anh ta khẽ sửa lại cổ tay áo, không nhanh không chậm rót một tách trà nóng cho ông. Chu lão nhận lấy trà nhưng sắc mặt vẫn không khá hơn, trầm giọng nói: “Sắp cuối năm rồi, bên ngoài đang đồn ầm lên chuyện Chu thị rút vốn, mau chóng làm rõ đi, đừng để nội bộ tập đoàn hoang mang.”

“Cháu đã chuẩn bị cho buổi họp báo rồi ạ, ông nội yên tâm,” Đường Hạc Minh thong dong trả lời.

Chu lão nhấp một ngụm trà, lặng lẽ hỏi: “Ừm, gần đây có liên lạc với nó không?”

Đường Hạc Minh dĩ nhiên biết “nó” là ai, anh ta bình thản đáp: “Cậu ấy ở Paris cũng rất bận, gần đây chúng cháu không liên lạc mấy ạ.”

“Thằng bé này, không có nhiều tâm tư để lo chuyện tập đoàn,” Chu lão nói, “Một mình cháu như vậy vất vả quá, ông định gọi A Lễ về để san sẻ bớt công việc.”