Những lời cuối cùng của Văn Mặc đã mang đến cho Lệnh Yểu một sự chấn động không hề nhỏ. Đêm đó, cô vẫn quay về biệt thự cảng vịnh. Ngày hôm sau Văn Mặc đã bay về Hong Kong, căn biệt thự rộng lớn chỉ còn lại một người và một chó.
Những ngày tiếp theo, cô hoặc là giấu mình trong phòng khách đọc sách, hoặc là chơi đùa cùng chú chó Doberman, những ngày tháng yên tĩnh đến mức có chút không chân thực.
“Được rồi Sweetie, không chơi nữa, chúng ta nghỉ ngơi một lát đi.” Lệnh Yểu thu dọn quả bóng đồ chơi, mệt đến mức nằm liệt ra sofa.
Vừa rồi cô đã tung hứng cùng nó rất lâu, con chó vẫn tràn đầy sinh lực, còn thể lực của cô thì đã cạn kiệt. Sweetie nhẹ nhàng nhảy lên sofa, đôi mắt tròn xoe sáng ngời nhìn cô không chớp, ngoan ngoãn gối đầu lên chân cô.
Lệnh Yểu hơi ngẩn ra, cô đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve bộ lông của nó. Sau vài ngày chung sống, cô rất thích chú chó Doberman “ngoài cứng trong mềm” này, còn phát hiện ra hễ nó vui vẻ là lại thích xoay vòng tại chỗ.
Cô để mặc cho nó tựa vào, cầm điện thoại lướt xem tin nhắn và email công việc. Đã nhiều ngày kể từ khi gửi bản tóm tắt nhân vật đi mà đạo diễn Tô vẫn chưa có hồi âm, ngay cả Trình Địch sáng nay cũng gọi điện hỏi thăm.
Thời gian này Hạ Tử Văn đang nằm viện, cũng không thấy hỏi han gì đến chuyện này, có vẻ như sẽ không ngăn cản, nhưng điều đó lại khiến cô cảm thấy có chút bất an.
Suy nghĩ một lát, cô gọi điện cho Hứa Gia Lương. Hứa Gia Lương chỉ nói Văn Mặc về Hong Kong xử lý một số công việc, sắp tới anh sẽ đến đại lục làm việc một thời gian. Giọng điệu anh ta uyển chuyển, nhưng ý tứ trong lời nói đều ngầm ám chỉ cô nên tự mình gọi cho Văn Mặc.
Cùng lúc đó, tại sân golf Lan Bạc Loan ở Hong Kong.
Sân golf tọa lạc trên một hòn đảo độc lập ở cực Nam đảo Hong Kong, ba mặt giáp biển, cơ sở vật chất hàng đầu, là nơi giao lưu yêu thích của giới chính khách và thương gia thượng lưu. Một luồng gió biển mằn mặn thổi qua, vài con hải âu vỗ cánh trắng lướt thấp rồi bay xa.