Bầu không khí mới một giây trước còn nồng nàn quyến luyến, chỉ qua một cuộc điện thoại đã đột ngột rơi xuống điểm đóng băng. Trong nhất thời, Lệnh Yểu không biết phải trả lời ra sao.
Đúng lúc này, Văn Mặc bỗng nhiên nhớ ra điều gì đó. Một tay anh siết chặt eo cô, tay kia cầm lấy điện thoại của cô, nhập số của mình rồi gọi đi, rất nhanh sau đó lại đổi sang số Hong Kong để thử lại.
Tiếng tút tút kéo dài vô cảm trong ống nghe đã chứng thực cho suy đoán của anh một cách phũ phàng. Quả nhiên, tất cả số điện thoại của anh vẫn nằm trong danh sách đen của cô.
“Số điện thoại của bạn trai cũ vẫn còn nằm im lìm trong danh sách đen, em định khi nào mới chịu thả ra đây? Lệnh Yểu, sao em thiếu tự giác thế nhỉ?”
“Hay là, em vốn dĩ đã quên sạch chuyện này rồi?”
“Dù là diễn kịch, cũng phải biết diễn cho trọn bộ chứ, hửm?” Anh cúi đầu hôn nhẹ lên môi cô, rồi chậm rãi thốt ra một câu: “Em nói xem, anh có nên giận không?”
“… Đừng mà.” Lệnh Yểu cảm nhận được hơi thở nguy hiểm của anh, cô rùng mình, lắc đầu: “Anh đừng giận em.”
Cô chưa từng gặp người đàn ông nào tính khí thất thường như vậy. Nhưng lúc này, ngoại trừ việc hạ mình, dùng thái độ mềm mỏng để dỗ dành thì không còn cách nào khác.
Lệnh Yểu quỳ ngồi trên đùi anh, hai tay ôm chặt lấy cổ anh, dùng giọng điệu dịu dàng như nước để giải thích: “Hai ngày nay em đều ở bên cạnh anh, em không có cơ hội dùng điện thoại để liên lạc với ai. Là em sơ suất thật, em không cố ý đâu.”
Văn Mặc nghe những lời thực hư lẫn lộn của cô, anh định đưa tay đẩy cô ra, nhưng cô lại lập tức như một con gấu Koala quấn chặt lấy anh hơn, nhất quyết không chịu buông tay. Đôi khuyên tai ngọc trai theo động tác của cô khẽ đung đưa, chạm nhẹ vào mặt anh. Đặc biệt là chóp mũi anh tràn ngập hương thơm thanh khiết từ cơ thể cô, khiến anh cảm thấy nghẹt thở.