“Muốn thành công, phải phát cuồng!”
“Tiền bạc làm mờ mắt, kẻ nào cản đường tài lộc của bà đây, kẻ đó phải bị tiêu diệt!”
“Bà đây mà không sống yên ổn, thì mẹ kiếp, không ai được phép yên ổn!”
“Kẻ nào dám chọc giận bà, bất kể là người hay quỷ, bà đây nhất định sẽ như con chó điên mà cắn trả lại bằng hết!”
…
Đọc lại bảng “tuyên ngôn nhân sinh” vừa viết trong ghi chú điện thoại, Ngô Trình Trình, cô nàng có thù tất báo đã hung hăng cắn một cánh hoa hồng phấn, vừa nhai vừa hạ quyết tâm: Quý Bình, anh cứ đợi đấy cho bà, bà đây tuyệt đối sẽ không để anh sống yên thân!
Đột nhiên, gương mặt của Quý Bình xuất hiện trong gương. Con sư tử dũng mãnh là cô trong nháy mắt biến thành chú mèo nhỏ, lại còn phải trưng ra nụ cười nịnh nọt: “Thư ký Quý, thật khéo quá ạ.”
Ngô Trình Trình tự biết thừa, trước mặt người đàn ông này, sự cứng rắn của cô chưa bao giờ tồn tại quá ba giây.
Cũng phải thôi, thân phận bày rành rành ra đó, ai bảo người ta là Thư ký Thị trưởng làm chi?
Ngược lại với vẻ khép nép của cô, Quý Bình mang phong thái trầm ổn, uy nghiêm của người làm trong hệ thống chính trị. Ánh mắt anh nhìn cô tràn đầy vẻ chán ghét trước sự nịnh bợ lộ liễu kia.