Quý Bình không cố ý nán lại để nghe lén, chỉ là anh muốn hút xong điếu thuốc trước khi vào hội trường.

Tận tai nghe thấy tốc độ lật mặt như lật bánh tráng của diễn viên Ngô Trình Trình, Quý Bình cũng chẳng mấy bất ngờ. Lăn lộn trong chốn quan trường đã lâu, nhìn đủ loại mặt nạ nịnh bợ, anh đã miễn nhiễm từ sớm.

Ngô Trình Trình cũng lờ mờ cảm thấy Quý Bình đã hiểu thấu mọi chuyện, anh không vạch trần chẳng qua là lười chấp nhặt với cô.

Nếu là người khác, chắc chắn sẽ chột dạ mà chuồn thẳng, dù sao nói xấu sau lưng bị chính chủ bắt quả tang thì đúng là đuối lý. Ban đầu Ngô Trình Trình cũng tính thế, nhưng đi được vài bước, lòng cô lại thấy nghẹn đắng: Dựa vào cái gì chứ? Không tặng hoa cho cô thì thôi, ném vào thùng rác là có ý gì?

Thế là màn kịch tiếp theo bắt đầu: Quý Bình vừa dụi tắt điếu thuốc, tiếng giày cao gót “cộp cộp” từ xa tiến lại gần. Anh ngoảnh lại, đập vào mắt là gương mặt hằm hằm sát khí của Ngô Trình Trình.

“Này Thư ký Quý? Trước đây tôi không đắc tội với anh chứ?” Ngô Trình Trình tức đến mức suýt chút nữa là chỉ tay vào mặt anh, nhưng cánh tay vừa nhấc lên, sự nhát gan lại trỗi dậy khiến cô rụt tay về: “Anh nói xem tôi rốt cuộc là tôi đắc tội anh chỗ nào, mà khiến anh nhìn tôi ngứa mắt đến thế!”

Với chiều cao 175, cộng thêm đôi giày cao gót 7 phân và lối trang điểm sắc sảo kiểu đại tỷ, một khi bộ mặt thật bị lộ, Ngô Trình Trình cũng chẳng thèm diễn nữa, cô quyết định dí tới cùng .

Sự “không theo kịch bản” này của cô trái lại khiến Quý Bình hơi lúng túng.

Lần trước gặp cô đi cùng An Khanh, cô đeo chiếc kính cận to đùng, ngơ ngơ ngác ngác như kẻ ngốc. Tới bữa tối lại tỏ ra vô cùng khéo léo, chuốc rượu Thời Luật lấy lòng… Quý Bình biết thừa cô chỉ giả vờ hào sảng bên ngoài thôi. Anh cứ nghĩ cô giả ngốc, không ngờ cô lại hổ báo thật. Đã nói xấu người ta trước, anh còn chưa tính sổ mà cô đã tự vác xác đến cửa. Hơn nữa, cô là giáo viên, anh là Thư ký Thị trưởng, người có chút đầu óc sẽ không dại gì mà chạy tới đây gây sự.

“Tôi cũng chẳng ham hố gì hoa của anh, tôi chỉ nghĩ anh là người lịch thiệp, thấy tôi không có lấy một bông hoa thì cũng nên ra tay giúp đỡ chút đỉnh để tôi đỡ mất mặt.” Ngô Trình Trình tủi thân vô cùng: “Anh không giúp thì thôi, bẻ gãy ném vào thùng rác là kiểu gì?”