Sáng Chủ nhật, Quý Bình trong bộ âu phục chỉnh tề, lái xe hướng về phía khu khai phát. Đi ngang qua tòa nhà thị chính, anh dừng xe, ghé vào lề đường ăn một bát bún gạo.

Bát bún 6 tệ ăn thoải mái này, trong suốt ba tháng kể từ khi đến Vân Giang, hầu như ngày nào anh cũng ăn một bát. Không hẳn vì đam mê, mà bởi trước khi rời Giang Thành, Thời Luật đã chọn cách ra đi tay trắng, toàn bộ tài khoản bị đóng băng, nên tiền túi của Quý Bình đều đem đi tiếp tế cho ông anh kết nghĩa này cả.

Lý do Quý Bình phải ăn mặc trang trọng vào ngày nghỉ là để thay mặt Thời Luật tham dự lễ khai trương của một công ty. Đó là nhà đầu tư từ Giang Thành đến, xem như đáp lại ân tình của vị cựu Thị trưởng họ Thời.

Bên chiếc bàn nhỏ đặt trước cửa tiệm, Quý Bình với chiều cao gần 188cm ngồi co chân trên chiếc ghế đẩu thấp, chỉ cúi đầu ăn bún. Khí chất đặc mùi quan chức của anh hoàn toàn lạc quẻ, chẳng ăn nhập gì với cái không gian bát nháo xung quanh.

Sau bữa sáng là một điếu thuốc. Quý Bình lướt qua tài khoản WeChat công vụ, hàng loạt nhóm doanh nghiệp của Giang Bắc và Vân Giang hiện thông báo 99+ tin nhắn chưa đọc. Đám đại gia này ngày nào cũng rôm rả thật.

Xử lý xong vài tin nhắn quan trọng, anh mới quay lại xe.

Mấy ngày nay anh tắt máy điện thoại cá nhân để trốn những cuộc gọi giục cưới liên hoàn của mẹ, nhờ vậy mà lỗ tai cũng yên tĩnh được phần nào. Tuy đến Vân Giang cuộc sống có chút vất vả, nhưng Quý Bình lại cảm thấy may mắn vì đã rời khỏi Giang Thành. Nếu không, với tính khí nóng nảy của mẹ, chỉ cần anh tắt máy vài ngày là bà đã tìm đến tận cửa để tóm cổ anh rồi.

Quý Bình biết trốn tránh không phải là kế lâu dài, nhưng hiện tại công việc ở Vân Giang quá bận rộn, từ công vụ đến những chuyện vụn vặt khiến anh không dứt ra nổi để về nhà.


Đến khu khai phát, nhìn thấy tòa nhà treo đầy băng rôn đỏ từ xa, Quý Bình mới thoát khỏi những cảm xúc cá nhân, lấy lại phong thái làm việc nghiêm túc thường ngày.

Các doanh nhân đã lục tục kéo đến, bãi đỗ xe chật kín. Dàn lễ tân trong trang phục sườn xám đỏ đứng xếp hàng ngay ngắn trước cửa. Mỗi khi có khách vào, họ lại đồng thanh cúi chào: “Chào mừng quý khách!”