Quý Bình không hề dọa suông để dằn mặt Ngô Trình Trình. Anh tháo thắt lưng, rút mạnh ra rồi tiếp tục kéo khóa quần xuống.
Phía sau im phăng phắc, Quý Bình liếc nhìn qua gương chiếu hậu, thấy Ngô Trình Trình đang cuống quýt kéo chặt khóa áo khoác của mình lên tận cổ: “Sao cô không cởi?”
“…” suýt thì Ngô Trình Trình thành người câm, cũng may phản ứng của cô đủ nhanh, “Tôi có đồng ý thử với anh đâu!”
Đúng là cái lý lẽ kiểu vô lại.
“Ai là người nói tôi ‘tốt mã dẻ cùi’, bảo tôi là cô có cởi sạch ra cũng chẳng làm ăn gì được?” Quý Bình tiện tay ném thắt lưng lên ghế phụ, quay đầu nhìn cô. Thấy cô đang run cầm cập vì căng thẳng, anh nhếch mép: “Không qua đây kiểm chứng chút à? Xem tôi rốt cuộc có ‘dùng’ được hay không.”
“Tôi cũng có dùng đến cái thứ đó của anh đâu mà quan tâm nó dùng được hay không!” Nói xong, Ngô Trình Trình hận không thể tự vả vào miệng mình, sao cô toàn nói ra mấy lời hổ báo thế này!
“Đính chính một chút, không phải là cô không dùng được, mà là tôi căn bản sẽ không để cô dùng.”
“Không cho dùng thì thôi! Đàn ông ba chân đầy đường, anh có phải sinh vật quý hiếm gì đâu.” Ngô Trình Trình không phục lườm anh một cái, “Hơn nữa, tôi cũng đâu có thiếu.”
“Không nhìn ra đấy, cuộc sống của cô giáo Ngô cũng phong phú gớm.”
Ngô Trình Trình tiếp tục cứng họng: “Anh không nhìn ra nhiều thứ lắm!”