Ngô Trình Trình vốn là kiểu người hào sảng, thích đối đầu với cả thế giới, thậm chí có gặp quỷ cô cũng có thể mắng cho chúng chạy mất dép. Thế nhưng, đằng sau lớp vỏ bọc cứng rắn ấy, cô lại sở hữu một trái tim cực kỳ nhạy cảm.

Chính vì cảm nhận được sự chán ghét của Quý Bình dành cho mình, Ngô Trình Trình mới luôn biểu hiện ra vẻ “tôi cũng ghét anh”. Trong tâm lý học, hành vi này gọi là: Ám thị tâm lý. Đó cũng là một cách để hệ thống phòng ngự tự bảo vệ bản thân được kích hoạt.

—— Anh ghét tôi, vậy thì tôi cũng ghét anh thôi, việc gì tôi phải đem mặt nóng dán vào mông lạnh?

Ngô Trình Trình chính là mang tâm lý đó, không ngừng ám thị bản thân phải ghét Quý Bình. Ám thị thì là vậy, nhưng làm sai thì phải nhận, không thể ngang ngược vô lý được.

“Ngại quá Thư ký Quý, uống chút rượu vào nên tôi nhận nhầm người.” Ngô Trình Trình cười ngây ngô rồi ngồi dậy dụi mắt. Với đôi mắt cận thị nặng, căn bản cô không nhìn rõ mặt Quý Bình, chỉ có thể cảm nhận được luồng sát khí tỏa ra từ anh.

Nhưng đúng như cô dự đoán, Quý Bình không vạch trần cô. Anh chẳng quan tâm Lai Phúc là chó hay là người. Anh giống như sở hữu đôi mắt X-quang, bất kể cô ngụy trang thế nào, anh luôn có thể lập tức nhìn thấu sự giả tạo đằng sau lớp da ấy.

Đây cũng chính là điểm khiến Ngô Trình Trình cảm thấy lấn cấn: Đã biết cô đang diễn, tại sao anh không vạch trần? Cảm giác này khiến cô thấy mình trước mặt Quý Bình chẳng khác nào…

Chẳng khác nào cái gì nhỉ?

Ngô Trình Trình khổ sở vò đầu bứt tai, rồi đột nhiên nghĩ ra một từ: Tên hề.

Đúng, chính là một tên hề! Mỗi lần Quý Bình nhìn cô, ánh mắt ấy như đang xem một trò hề, tràn đầy vẻ khinh miệt và chế giễu! Khi đã có nhận thức này, Ngô Trình Trình càng thêm phẫn nộ.