Người đông, lại toàn là lãnh đạo, Ngô Trình Trình không rảnh để tâm xem ánh mắt Quý Bình nhìn mình là chán ghét hay phớt lờ. Cô đứng dậy chào hỏi, sau một hồi khách sáo mới thở phào nhẹ nhõm tiễn mấy vị đại lão rời đi.

May mà họ đã đi…

“Đúng rồi cô giáo Ngô…” Lý Thành Phú chợt nhớ ra điều gì, quay đầu hỏi: “Ngày mai cô ở trường chứ không về quê đúng không?”

Ngô Trình Trình chưa kịp suy nghĩ đã gật đầu cái rụp.

“Thế thì là cô giáo Ngô rồi!” Lý Thành Phú hớn hở quay lại giới thiệu với Quý Bình: “Tôi nói cho cậu nghe Thư ký Quý, cậu chưa nghe cô Ngô dạy tiết công khai đâu. Tiếng phổ thông chuẩn không cần chỉnh, giảng bài lại hay, nhất là môn Địa lý, cứ như hướng dẫn viên thực thụ, sinh động và thú vị lắm.”

Ngô Trình Trình nghe mà ngơ ngác. Cái gì mà là cô? Tại sao ông lại giới thiệu cô dạy Địa lý với Quý Bình?

“Cậu xem chiều cao của cô giáo Ngô này! Cái lưng thẳng tắp này! Thần thái hình thể này!” Cứ như đang giới thiệu con gái nhà mình, Lý Thành Phú tự hào ra mặt: “Thế nào Thư ký Quý? Để cô giáo Ngô đảm nhận vai trò thuyết minh viên, cùng chúng ta tiếp đón đoàn khảo sát của các nhà đầu tư vào ngày mai thấy sao?”

“Hướng dẫn viên chuyên nghiệp đến còn phải học thuộc lòng bản thảo, chứ cô giáo Ngô là hàng sẵn có đây rồi, chắc chắn không sai sót vào đâu được.”

Thực ra, từ một tuần trước khi nhận thông báo đoàn khảo sát sẽ tới, người đầu tiên Quý Bình nghĩ đến cho vị trí thuyết minh viên chính là Ngô Trình Trình. Cô là “Thông thạo trăm núi”, am hiểu tường tận các bản làng xung quanh, lại từng là lễ tân chuyên nghiệp. Anh đã tận mắt thấy sự chuyên nghiệp và khí chất của cô tại lễ khai trương tập đoàn Viễn Sơn. Cô là lựa chọn không thể hợp lý hơn.

Nhưng Quý Bình đã không chọn cô, vì anh không muốn có thêm bất kỳ mối liên hệ nào với người phụ nữ này nữa. Cảm xúc thì thất thường như mèo hoang, hở chút là xù lông, lại còn tùy tiện bỏ dở công việc, chẳng có chút tinh thần trách nhiệm nào. Quý Bình cực kỳ không ưa những hành vi đó.