Người phụ nữ đó bước vào xe với đôi mắt đỏ hoe. Cảnh tượng ấy khiến Ngô Trình Trình cảm thấy chẳng dễ chịu chút nào. Lúc vào khách sạn rửa tay vô tình chạm mặt Quý Bình, cô thậm chí chẳng dám ngẩng đầu.
—— Chọc vào một con sư tử đang giận dữ thì rất dễ bị cắn nát.
—— Cô sẽ không dại gì mà dây vào anh lúc này.
Quý Bình nhận ra sự bất thường của Ngô Trình Trình, nhưng anh cũng chẳng buồn suy xét sự thay đổi đó, chỉ lên tiếng giữ cô lại: “Để trống thời gian ba ngày tới ra.”
“…” Ngô Trình Trình ngơ ngác quay lại nhìn anh.
“Tối nay Chu tổng của tập đoàn Minh Sơn Gia sẽ tới, họ sẽ thực hiện chuyến khảo sát kéo dài ba ngày tại các bản làng quanh thôn Cáp Tây, cần một thuyết minh viên chuyên nghiệp.”
“…” Thế thì liên quan gì đến cô?
“Cô đi làm lễ tân một ngày bao nhiêu tiền?”
Vốn chẳng bao giờ có thù với tiền, Ngô Trình Trình đáp: “Hai trăm.”
“Tôi trả cô một nghìn.”