Quý Bình không chỉ ác, anh còn rất “hiểm”.

Đây là đánh giá mới nhất mà Ngô Trình Trình dành cho anh sau khi chứng kiến Quý Bình khống chế hai gã to con rồi dọa gã tài xế chạy mất dép, rồi anh thản nhiên xì hết hơi cả bốn lốp chiếc Mercedes G-Class của Kiều Dục.

“Thâm thật sự.” Nhận thức của Ngô Trình Trình về anh lại một lần nữa bị làm mới.

Quý Bình chẳng mảy may quan tâm đến đánh giá của người ngoài. Anh ném cây gậy bóng chày ra ghế sau, lên xe nới lỏng cúc cổ áo sơ mi, rồi cởi chiếc cà vạt đang trói trên cổ tay Ngô Trình Trình ra. Đôi tay được tự do, cô thấy cổ tay mình đã hằn lên những vết đỏ.

Đúng là ra tay không nương tình chút nào…

“Quý Bình, đồ khốn kiếp! Anh không được đi! Ở lại đây cho tôi!” Kiều Dục đuổi theo, đầu tóc rũ rượi, khóc lóc đập cửa kính xe, chẳng còn chút kiêu kỳ nào của một đại tiểu thư: “Em sai rồi Quý Bình, thực sự sai rồi, cầu xin anh tha thứ và quay lại với em đi, em sẽ không bao giờ làm loạn nữa, thực sự không bao giờ nữa…”

Nghe tiếng khóc xé lòng qua lớp cửa kính, Ngô Trình Trình cảm thấy xót xa cho người đồng giới với mình. Cô định bảo Quý Bình rằng dù sao cũng từng bên nhau, đừng tuyệt tình quá. Nhưng Quý Bình đã khởi động xe, lùi rồi quay đầu, suốt cả quá trình không hề liếc nhìn Kiều Dục lấy một cái, cửa kính cũng chưa từng hạ xuống.

Thấy Kiều Dục không bỏ cuộc, chạy chân trần đuổi theo xe, Ngô Trình Trình lại nổi lòng trắc ẩn: “Tôi nghĩ anh nên…”

Quý Bình lạnh lùng ngắt lời: “Cô có biết tại sao trong phim tận thế, người bị giết đầu tiên luôn là bọn ‘Thánh mẫu’ không?”

“Xem như nãy giờ tôi vừa đánh rắm đi.”